Truyện sex » Truyện sex ngắn » Em gái nuôi loli » Phần 12

Em gái nuôi loli - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần 14

Phần 12: Hai người con gái

– Vậy tối nay em sẽ ở lại, chị dạy em kiến thức đó với nhé. Để chuyển bị sau này em sẽ làm vợ anh ấy. Chắc chị có kinh nghiệm giường chiếu nhiều lắm đúng không ạ?

Tuệ Linh tái mặt, không biết con bé này có thể thay đổi nhanh đến như vậy. Nhưng trong thâm tâm cô ta cũng mừng thầm. Bởi mục đích không phải là muốn con nhóc này ngủ lại để có thể tâm sự. Mà cô ta còn có ý định thâm sâu tăm tối hơn nhiều.

Đêm nay… Tuệ Nhi nhất quyết phải làm một việc mà nếu không sau này cô ta nghĩ sẽ không còn kịp nữa.

Tuệ Nhi đổi nét mặt rất nhanh, cô ta hồ hởi thấy rõ, tự tay đổi đầu đũa gắp cho Tiểu Nhi một vài món ăn. Tiểu Nhi cười nhẹ, không biết trong đầu cô bé tinh quái nghĩ gì. Chỉ nhỏ nhẹ đáp.

– Để em hỏi ý kiến anh ta đã nhé. Dù gì chúng em sống chung với nhau, ngủ lại đây mà anh ý không cho thì em cũng bó tay luôn ạ.

Nói đoạn cô bé quay sang hắn nói thản nhiên, không sợ bất kỳ ai nghe thấy.

– Xoài Non… tối nay em xin phép ngủ lại đây. Anh cứ về trước đi nhé! Mai em tự bắt xe về cũng được ạ!

Hắn quay sang nhìn Tiểu Nhi, nét mặt thoáng chau mày. Rồi nhìn lại Tuệ Linh, cô ta cũng thấy được ánh mắt hắn, vẻ mặt nhơn nhơn của Tuệ Linh khiến hắn không có chút yên tâm. Hắn ghé sát tai Tiểu Nhi nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe.

– Vợ bỏ chồng một mình sao? Đêm nay chồng ham muốn lắm đấy… Chồng đang rất thèm…

Tiểu Nhi cũng quay sang thì thầm khe khẽ.

– Vợ biết chồng thèm gì rồi. Đêm nay cho chồng một mình vật vã nhé. Vợ ngủ lại đây… Vì có chuyện cần biết rõ ràng. Sau đấy về nhà chúng ta nói chuyện sau.

Hắn khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, âm thanh thấp đến mức chỉ mình Tiểu Nhi nghe thấy. Môi hắn mím chặt, ánh mắt vẫn dán vào Tuệ Linh đang ngồi đối diện, nụ cười trên môi cô ta giờ trông càng giả tạo hơn dưới ánh đèn vàng vọt. Hắn biết rõ cái nụ cười ấy nó không phải niềm vui đơn thuần, mà là thứ nụ cười đầy ẩn ý. Bởi hắn thừa hiểu cô gái này hơn ai hết.

Hắn ghé sát hơn nữa, môi gần như chạm vào vành tai Tiểu Nhi, giọng hạ xuống, mang theo chút cảnh cáo pha lẫn thành thật không giấu nổi.

– Vợ muốn ở lại đúng không? Ok thôi… đêm nay chồng cũng ở lại đây. Rồi chồng sẽ xả hết vào lồn vợ, cho vợ biết tay.

Tiểu Nhi nhăn mặt… Cô bé quay sang liếc Tuệ Linh như sợ cô ta nghe thấy, nhưng chỉ thấy cô ta đang cắm cúi ăn ngon lành. Tiểu Nhi quay lại phía hắn, ghé sát tai nhưng lén lút đưa bàn tay khum khum muốn tỏ ra nói nhỏ, nhưng thực tế là che cái miệng đang lè lưỡi liếm vành tai hắn…

– Ý chồng nói muốn nói xuất cái gì?

Hắn chẳng trả lời… chợt rụt vai cố tình nói to.

– Tiểu Nhi… Em muốn ở lại cũng phải hỏi ý kiến bố mẹ Tuệ Linh đã chứ. Đâu phải muốn ở là được đâu? Hơn nữa nếu em muốn ở lại thì anh cũng ở lại cùng em.

Đoạn hắn quay sang nhìn hai vị gia chủ. Họ ngơ ngác dường như không hiểu dụng ý hắn muốn gì. Mãi sau bố Tuệ Linh mới cất lời.

– Cậu và Tiểu Nhi ở lại đây đi. Dù sao bác Lương cũng uống rượu rồi, đâu thể đưa hai người về được. Chúng tôi sẽ bố trí phòng cho các vị.

Bác Lương nhìn hắn rồi quay sang hai vị gia chủ. Khẽ gật đầu.

– Vậy… tôi làm phiền gia đình quá rồi. Mong hai vị thông cảm cho.

Bố Tuệ Linh khoát tay, rồi quay sang nhìn mẹ Tuệ Linh đầy ẩn ý.

– Các người khách sáo quá… Vợ chồng tôi không quen nổi đâu.

Lập tức mẹ Tuệ Linh mỉm cười tươi tắn đứng dậy, trong khi Phương Thanh ngồi yên tĩnh nãy giờ chỉ chăm chú nhìn hắn. Cô ta cũng đứng dậy theo cùng phu nhân. Bà ta nhìn hắn và Tiểu Nhi nhã nhặn nói.

– Để tôi đi chuyển bị phòng cho cậu và Bác Lương. Còn Tiểu Nhi tối nay cháu có thể dùng quần áo ngủ của Tuệ Linh tạm nhé.

Đoạn bà đi vội ra khỏi phòng ăn, Phương Thanh nối gót theo sau. Ra khỏi cửa phòng, phu nhân quay sang Phương Thanh hỏi vội.

– Để Tiểu Nhi ngủ với con bé Linh có ổn không? Nhỡ nó làm gì Tiểu Nhi thì chúng ta to chuyện đấy. Cô để ý giúp vợ chồng tôi đấy nhé.

Phương Thanh khoác tay mẹ Tuệ Linh, hồ hởi động viên.

– Phu nhân yên tâm… Cô bé Tiểu Nhi đó nhỏ tuổi nhưng bản lĩnh không vừa đâu. Bà không thấy cô nhóc đó ăn nói có kém cạnh ai đâu? Tôi đang lo cho tiểu thư hơn đó.

Mẹ Tiểu Nhi thở dài… Bà vỗ vỗ nhẹ bàn tay Phương Thanh. Thật thà giãi bày.

– Ôi… đúng là con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh. Nó sắc sảo và ăn nói y như mẹ nó ngày trẻ vậy. Mẹ nó cả tuổi thanh xuân không chịu nhún nhường ai, vậy mà khi gặp bố nó thì rụt rè khép nép một phép. Giờ bên cậu ta thì nó cũng y như vậy.

Phương Thanh gật đầu, liếc nhìn phu nhân, rồi cả hai tiếp tục rảo bước nhanh trên hành lang dài hun hút. Tiếng giày gõ nhẹ nhàng vang vọng, nhưng không khí giữa hai người lại nặng nề hơn bao giờ hết như thể cả hai đều đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra trong đêm nay.

Khi phu nhân đi khỏi, hắn tay cầm ly trống rỗng đứng dậy, đến bên Bác Lương và cha Tuệ Linh, ngồi vào chỗ phu nhân, cười nói râm ran. Tiểu Nhi nhiều theo rồi cũng để mặc. Dần dà cô bé và Tuệ Linh thì thầm to nhỏ nhiều hơn.

Đến một lúc nào đó, chai rượu vang đỏ trên bàn đã cạn sạch từ bao giờ không hay. Cả hai cô gái đều đã ngà ngà say, má ửng hồng, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn vàng ấm áp, trông xinh đẹp đến lạ lùng, như hai bông hoa vừa nở rộ trong men rượu.

Tuệ Linh ngồi đó, hai mắt mơ màng, mờ ảo như phủ một lớp sương mỏng. Đôi vai trần trắng ngần lộ ra dưới lớp váy trắng mỏng manh, chiếc cổ thanh thoát cong cong, mái tóc búi cao để lộ gáy mịn màng. Cô ta khẽ đưa tay lên cổ, vuốt nhẹ như đang cố xua đi cái nóng ran đang lan tỏa khắp người. Hơi thở dồn dập khiến bầu ngực mới tuổi mười sáu phập phồng theo từng nhịp, đường cong mềm mại hiện rõ qua lớp vải xuyên thấu. Cô ta nhìn hắn, ánh mắt như say đắm, mời gọi, như muốn kéo hắn ta vào một vòng xoáy mà chỉ mình cô ta hiểu.

Nhưng hắn chỉ liếc qua một thoáng với cái nhìn vô tình, lạnh nhạt, không hề đọng lại dù chỉ nửa giây.

Bởi trọng tâm của hắn lúc này, từ đầu đến cuối, chỉ có một người.

Tiểu Nhi…

Cô bé ngồi ngay bên cạnh, mặt ngây ngô, đôi má hồng rực vì men say, nhưng ánh mắt nhìn hắn thì đắm đuối chẳng hề che giấu. Đôi môi nhỏ hé mở, hàm răng trắng muốt lấp ló chiếc răng khểnh tinh nghịch. Trong mắt hắn, không có ai xinh đẹp, không có ai cuốn hút hơn cô gái nhỏ này. Dù cơ thể cô bé vẫn còn non nớt, chưa tròn đầy những đường nét quyến rũ của thiếu nữ trưởng thành. Chính sự ngây thơ, trong trắng ấy, lại khiến hắn ham muốn mãnh liệt hơn bất kỳ người phụ nữ hoàn hảo nào khác từng gặp.

Hắn cảm thấy tim mình đập mạnh, một thứ tình yêu trào dâng dữ dội, xen lẫn dục vọng cháy bỏng. Một phần vì thân thể cho hắn cảm giác khít khao, phần nữa vì chính con người cô bé – sự chân thành, sự chiều chuộng và cả cái cách cô bé yêu hắn như thể hắn là cả thế giới của mình. Hắn thèm thuồng cô bé đến mức gần như không thở nổi, muốn ôm chặt lấy, muốn lột phăng tất cả quần áo Tiểu Nhi xuống để điên cuồng mơn man cắn xé cái cơ thể cho hắn men tình ngây ngất đó.

Tuệ Linh hơi thở nặng nhọc… Mắt cô ta có vẻ lờ đờ. Quay sang Tiểu Nhi. Miệng líu ríu nói.

– Chị muốn về phòng. Chóng mặt quá, em về cùng chị không?

Tiểu Nhi cũng chẳng khá hơn là bao. Cơ thể cô bé như bị rút hết sức sống, tay chân rã rời, chỉ muốn nằm vật ra đâu đó cho đỡ mệt. Đầu óc quay cuồng, chếnh choáng vì men rượu vang ngấm sâu. Cái nóng ran từ trong người lan ra, khiến cô bé bứt rứt khó chịu, không ngồi yên được. Đôi mắt long lanh ngây dại, cứ dán chặt vào hắn.

Có lẽ cô bé chẳng nghe thấy Tuệ Linh nói gì. Chỉ đến khi bàn tay mềm mại của Tuệ Linh vỗ nhẹ lên vai, Tiểu Nhi mới giật mình tỉnh ra, quay phắt sang. Tuệ Linh nhìn thẳng vào mắt cô bé, ánh mắt long lanh men say nhưng sắc bén lạ thường, giọng ngọt ngào pha chút dụ dỗ:

– Về phòng với chị đi… Em không mệt sao? Về phòng chị chọn đồ ngủ cho em…

Tiểu Nhi cười gượng, lắc đầu nguầy nguậy. Cô bé quay sang nhìn hắn, ánh mắt mềm mại.

– Chị mệt thì về trước đi ạ. Em… em muốn ngồi đây chút nữa thôi.

Tuệ Linh theo hướng nhìn của Tiểu Nhi, rồi khẽ nhếch môi. Cô ta hiểu rõ lý do con bé này nhất quyết không chịu rời đi – tất cả đều vì hắn. Nụ cười trên môi Tuệ Linh thoáng cứng lại, nhưng chỉ trong tích tắc. Cô ta lưỡng lự một giây, rồi ghé sát tai Tiểu Nhi, hơi thở nóng hổi phả nhẹ, giọng thì thầm nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy, mang theo thứ cám dỗ đầy nguy hiểm:

– Em có muốn… xem clip anh ta và chị “làm tình” không?

Tiểu Nhi khựng lại. Đôi mắt đang mơ màng đột nhiên mở to, đồng tử co lại như bị dội một gáo nước lạnh. Men rượu khiến phản ứng của cô bé chậm đi vài nhịp, nhưng nỗi nghi ngờ vẫn kịp trào lên, khiến má cô bé càng đỏ rực hơn. Cô bé cắn chặt môi dưới, tay vô thức siết chặt mép khăn trải bàn, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh.

– Chị nói gì cơ ạ?

Tuệ Linh mỉm cười, nụ cười vừa dịu dàng vừa độc ác, tay khẽ vuốt nhẹ lưng Tiểu Nhi như an ủi.

– Chị chỉ hỏi thôi mà. Nếu em tò mò… chị có thể cho em xem. Biết đâu em học được gì đó, để sau này… làm anh ta hài lòng hơn.

Những lời thì thầm của Tuệ Linh như một mũi kim đâm thẳng vào tim. Não bộ cô bé đã bị rượu làm cho chậm chạp, mọi suy nghĩ đều lộn xộn, chỉ còn lại bản năng nỗi tò mò xen lẫn ghen tuông đang thiêu đốt.

Cô bé gật đầu.

Tuệ Linh liếc nhanh sang hắn – vẫn đang nhìn về phía này, ánh mắt sắc bén như nhận ra điều gì đó không ổn. Cô ta nhanh chóng đứng dậy, kéo tay Tiểu Nhi đứng theo.

Tiểu Nhi bị kéo đi vài bước, chân hơi loạng choạng, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau. Đầu óc cô bé quay cuồng, lời nói của Tuệ Linh vang vọng lặp lại: “Clip làm tình của anh ta và chị”. Men rượu khiến cô bé không đủ sức phản kháng, chỉ biết để mặc Tuệ Linh dìu mình lên cầu thang.

Hắn nhìn theo bóng hai người, lông mày chau chặt. Anh ta đặt ly rượu xuống bàn cái “cạch”, đứng bật dậy ngay lập tức. Bác Lương ngồi bên cạnh khẽ hỏi.

– Có chuyện gì sao cậu?

Hắn không đáp, chỉ lạnh lùng nói một câu.

– Không có gì…

Trên tầng hai, Tuệ Linh đẩy cửa phòng mình, kéo Tiểu Nhi vào trong rồi khép cửa lại. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên gương mặt hai cô gái.

Căn phòng rộng rãi, thoáng đãng, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi. Mùi hương dịu nhẹ của nước hoa hoa hồng thoang thoảng lan tỏa, hòa quyện cùng chút ngọt ngào từ nến thơm đặt trên bàn học. Mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng một cách cầu kỳ, như thể chủ nhân căn phòng đã dành hàng giờ để mọi góc cạnh đều hoàn hảo.

Trên tường, những bức tranh khổ lớn và poster in ảnh các nam thần, boyband nổi tiếng được dán kín mít, từ trần xuống sàn. Một vài tấm ảnh còn được viền bằng đèn LED nhỏ xinh, phát ra ánh sáng ấm áp mỗi khi tắt đèn.

Tiểu Nhi thầm cười khẽ bởi cô gái này cũng không khác gì những cô bé tuổi teen khác. Hoàn toàn đối lập với bản thân mình.

Khắp nơi, trên kệ sách, góc bàn, đầu giường đều là cả một “đội quân” gấu bông đủ kích cỡ và màu sắc. Có con gấu trắng to bự ôm trọn góc giường, có những chú gấu nhỏ xinh xắn xếp chồng lên nhau thành hình trái tim, thậm chí còn có cả mấy con mặc trang phục thần tượng mini, như thể chúng cũng đang “hâm mộ” cùng chủ nhân. Trên chiếc giường lớn trải ga trắng tinh, vài chú gấu bông được đặt ngay ngắn thành hàng, như đang chờ đợi ai đó ôm ấp. top 10 nhà cái uy tín nhất hiện nay

Tuệ Linh nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiểu Nhi, kéo cô bé ngồi xuống mép giường. Ánh đèn ngủ mờ ảo vẫn đủ soi rõ không gian căn phòng. Cô ta bước sang bên tường, bật công tắc đèn chính. Ánh sáng trắng sáng trưng đột ngột tràn ngập, xua tan chút mơ màng men say, khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn.

Tuệ Linh quay lại, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt lấp lóe một tia gì đó khó nắm bắt:

– Tiểu Nhi… Em đứng dậy đi, để chị chọn đồ ngủ cho em nhé.

Không chờ Tiểu Nhi kịp phản ứng, Tuệ Linh đã nhẹ nhàng nâng cô bé đứng lên. Tiểu Nhi ngập ngừng, chân hơi loạng choạng vì men rượu vẫn còn đọng lại, nhưng vẫn để mặc Tuệ Linh dìu mình. Giờ đây, hai người đứng đối diện nhau ngay giữa phòng, gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của nhau.

Tuệ Linh không cao hơn Tiểu Nhi là bao, thậm chí còn ngang tầm mắt. Khoảng cách ấy khiến không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt, thân mật một cách lạ lùng.

Cô ta khẽ mỉm cười, bàn tay mảnh mai đưa lên, chậm rãi vuốt nhẹ dọc theo bờ eo thon của Tiểu Nhi, động tác nhẹ như lướt gió, nhưng đủ để khiến cô bé khẽ run lên vì bất ngờ. Ngón tay Tuệ Linh lần dần lên cao hơn, thản nhiên chạm vào hai chiếc khuy cài trên đai quần yếm của Tiểu Nhi. Cô ta không vội, ngón cái và ngón trỏ khẽ kẹp lấy chiếc khuy đầu tiên, như thể đang làm một việc rất tự nhiên, rất bình thường.

Tiểu Nhi giật mình, đôi mắt mơ màng mở to hơn một chút. Men rượu khiến phản xạ của cô bé chậm đi, nhưng nỗi bối rối vẫn kịp trào lên. Cô bé khẽ cắn môi, giọng nhỏ xíu, run run.

– Chị… chị làm gì vậy ạ?

Tuệ Linh không dừng lại ngay, chỉ khẽ cười, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai:

– Chị giúp em thay đồ ngủ thôi mà. Chị muốn xem thử số đo cơ thể em, để chị chọn đồ cho em ngủ thoải mái… ngoan nào.

Bàn tay Tuệ Linh khẽ ấn nhẹ. Hai chiếc khuy đầu tiên bật ra với một tiếng “tách” rất khẽ. Chiếc quần yếm bò trượt xuống, tụ lại thành một vòng tròn nhỏ dưới chân Tiểu Nhi, để lộ cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai bên dưới. Chỉ còn chiếc quần chip cotton hình con mèo mỏng manh, họa tiết hoa nhỏ xinh xắn, cố gắng che chắn phần kín đáo nhất.

Tuệ Linh bật cười. Thản nhiên nói.

– Quần lót của em đúng là chỉ dành cho cô bé chưa lớn. Chỉ thích mấy loại kute.

Tiểu Nhi đỏ bừng cả mặt, hai tay vô thức che chắn trước ngực, giọng lắp bắp vì xấu hổ xen lẫn tò mò:

– Vậy… người lớn và trẻ em khác nhau như thế nào về chọn quần chip ạ?

Tuệ Linh nghe xong thì bật cười to hơn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng sáng trưng. Cô ta khoanh tay, chống cằm, ánh mắt lướt từ đầu xuống chân Tiểu Nhi một lượt chậm rãi, rồi nheo mắt lại.

– Em cởi áo ra đi… Chị xem em mặc áo chíp kiểu nào nào…

Tiểu Nhi cắn chặt môi dưới, hai tay siết chặt vạt áo, má đỏ rực đến tận mang tai. Men rượu vẫn khiến đầu óc cô bé quay cuồng, cơ thể nóng ran, nhưng nỗi xấu hổ đang dần bị thay thế bởi thứ tò mò bệnh hoạn mà Tuệ Linh khéo léo khơi lên. Cô bé ngập ngừng, ngón tay run run nâng nhẹ vạt áo, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Tuệ Linh.

Cơ thể Tiểu Nhi chỉ còn mỗi chiếc áo lót bra quen thuộc cùng chiếc quần chíp đang lồ lộ trước mặt Tuệ Nhi.

Tuệ Nhi ôm bụng cười đến chảy nước mắt, tay chỉ thẳng vào Tiểu Nhi, giọng vừa ngạc nhiên vừa thích thú:

– Trời ơi, em định cosplay tomboy hả? Mà cái kiểu mặc áo lót thế kia là sao vậy trời…

Tiểu Nhi vội vàng đưa hai tay che chắn trước ngực, rồi ngồi thụp xuống mép giường, hai chân khép chặt, người co ro như muốn thu nhỏ lại hết cỡ. Mặt cô đỏ bừng, mắt cụp xuống, hàng mi run run, môi mím chặt đầy vẻ khổ sở và xấu hổ. Giọng nói lí nhí, đứt quãng, cố gắng thanh minh.

– Em… em còn nhỏ mà chị… Sao em mặc được như mấy chị chứ…

Tuệ Nhi cười đến mức nước mắt lưng tròng, ôm bụng mãi mới ngừng được. Cô hít một hơi sâu, lau khóe mắt, rồi từ tốn đưa tay lên vai, nhẹ nhàng tháo hai dây mảnh váy. Chiếc váy trượt chậm rãi xuống sàn, để lộ thân hình cân đối, không chút e dè. Tuệ Nhi đứng đó, chỉ còn lại nội y, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo chút trêu chọc tinh nghịch:

– Chị chưa biết em có “hàng” thật sự hay chưa, nhưng mà áo lót sinh ra là để nâng đỡ, định hình lại khuôn ngực, giúp nó tròn đầy và nổi bật hơn những gì vốn có. Còn em thì cứ cố tình ép nó xuống, muốn nó phẳng lì như con trai ấy nhỉ?

Tuệ Linh chỉ còn mỗi bộ nội y bằng ren trên người. Cô ta nhẹ nhàng xoay một vòng.

– Hơn nữa chưa biết của em và chị ngực ai to hơn, nhưng em mặc thế không hiểu anh ta có hứng thú gì làm tình với em không nữa.

Tuệ Linh lúc này chỉ còn lại bộ nội y ren mỏng manh ôm sát cơ thể, lớp vải trong suốt thoáng ẩn thoáng hiện dưới ánh đèn mờ ảo. Cô nhẹ nhàng xoay một vòng chậm rãi, để chiếc váy đã rơi xuống sàn từ nãy giờ nằm yên dưới chân, rồi dừng lại, tay chống hông, mắt nhìn Tiểu Nhi đầy ý trêu ghẹo.

– Mà này, chị còn chưa rõ “hàng” của em và chị ai to hơn đâu… Nhưng em cứ mặc kiểu ép sát, giấu hết đi thế kia, không biết anh ta có còn hứng thú gì mà… làm tình với em không nữa chứ.

Giọng Tuệ Linh kéo dài ở chữ cuối, vừa tinh nghịch vừa khiêu khích, khóe môi cong lên một nụ cười nửa miệng, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới người Tiểu Nhi như đang đánh giá thật sự.

Tiểu Nhi bất mãn, cô rất muốn nói cho Tuệ Linh biết việc hắn và cô bé đã làm những gì theo bản năng hơn thua. Nhưng nghĩ đến câu cảnh cáo hắn sẽ bỏ mặc cô một mình nên Tiểu Nhi vẫn biết kìm lại. Cô nhìn Tuệ Linh thẳng thừng hỏi.

– Vậy anh ta có hứng thú làm tình với chị lắm sao?

Câu hỏi bật ra thẳng thừng, không vòng vo, mang theo chút ghen tị không giấu nổi và cả một nỗi tự ái bị chạm đến.

Tuệ Linh bị men say làm tâm trí đã lơ mơ, nay bị Tiểu Nhi phản biện theo cách nghi ngờ có phần khích bác. Cô ta lạnh lùng bật ngay chiếc khuy áo lót, tháo hai quai ra khỏi hai cánh tay. Bầu ngực bung ra… thản nhiên lộ rõ trước mặt Tiểu Nhi.

Tuệ Linh đứng đó, để lộ rõ đường nét cơ thể dưới ánh đèn vàng nhạt. Bộ ngực cô ta vừa vặn hoàn hảo với vóc dáng cân đối. Không đồ sộ, cũng chẳng hề lép kẹp, một đôi bồng đào căng tràn vừa đủ để khiến phát triển bình thường theo độ tuổi. Đầu nhũ hoa đã chớm nhô lên, hồng hào và nhạy cảm, khẽ run theo từng nhịp thở nhẹ.

So với Tiểu Nhi, cơ thể Tuệ Linh không lớn hơn là bao. Chiều cao tương đương, thân hình mảnh mai nhưng đã bắt đầu có những đường nét nữ tính rõ rệt. Bờ eo thon gọn, lõm sâu một cách tự nhiên, tạo nên sự tương phản quyến rũ với phần hông đã bắt đầu nở nang, cong mềm mại theo kiểu đồng hồ cát non nớt. Toàn bộ cơ thể cô ta toát lên vẻ đẹp đang độ chín muồi, vừa thanh thoát vừa gợi cảm một cách kín đáo.

– Em có biết không, người đàn ông bị cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp một cô gái, thường là bị hút vào đâu nhất?

Tiểu Nhi vô thức liếc nhanh xuống bộ ngực tròn đầy, của Tuệ Linh. Đôi bồng đào ấy quả thật phát triển hơn hẳn so với cơ thể còn non nớt của mình. Sự so sánh khiến cô bé xấu hổ đến mức vội vàng ngoảnh mặt sang chỗ khác, hai má nóng ran như lửa đốt. Cô không biết phải trả lời thế nào, chỉ lắc đầu thật nhẹ, mắt cụp xuống.

Tuệ Linh ngón tay khẽ móc vào mép chiếc quần chíp ren mỏng, rồi nhẹ nhàng kéo xuống. Chiếc quần trượt từ từ qua hông, qua đùi, rồi rơi nhẹ xuống gót chân. Tuệ Linh khẽ nhấc một chân ra khỏi lớp vải, để nó nằm yên dưới sàn, hoàn toàn phơi bày phần dưới cơ thể.

Âm hộ của cô ta hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn. Phía trên là một mảng lông mu mỏng manh, đen nhánh, không rậm rạp. Phía dưới, vùng da nhẵn nhụi, trắng nõn như sữa, không một vết tì vết, hai mép hồng hào khép kín, khẽ run theo nhịp thở nhẹ nhàng.

– Vẻ bề ngoài gợi dục của người phụ nữ nằm ở cặp ngực và đôi mông, đó là thứ khiến đàn ông chú ý đầu tiên. Nhưng khi y phục đã lột bỏ hết, nơi kín đáo nhất mới thực sự là thứ khiến họ không thể rời mắt, không thể kiềm chế. Và hơn khác nhau ở đám lông mu này đấy.

Tuệ Linh chậm rãi bước đến sát bên giường, gần đến mức Tiểu Nhi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể trần trụi của cô ta lan tỏa trong không khí. Cô ngồi xuống mép giường, ngay cạnh Tiểu Nhi, đủ gần để đầu gối hai người chạm nhẹ vào nhau. Ánh mắt Tuệ Linh dán chặt vào gương mặt đang đỏ bừng, cúi gằm của cô bé, đôi tay vẫn ôm khư khư trước ngực, vai co rúm lại như muốn thu mình nhỏ bé nhất có thể.

Tuệ Linh khẽ nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ý trêu ghẹo, mang theo chút tò mò pha lẫn thích thú.

– Tiểu Nhi… chị cá là bên dưới của em còn chưa mọc lông luôn, đúng không?

Tiểu Nhi ngồi co ro trên giường, hai tay vẫn ôm chặt trước ngực, cơ thể khẽ run lên từng đợt vì xấu hổ. Dù trước mặt chỉ là Tuệ Linh, một cô gái đồng giới nhưng bản năng e ấp, nhút nhát của con gái vẫn khiến cô bé cảm thấy ngột ngạt, khó chịu đến mức muốn chui xuống đất. Những câu hỏi trần trụi, không kiêng nể của Tuệ Linh khiến mặt cô nóng ran, tai ù đi, tim đập loạn xạ. Cô không dám ngẩng mặt lên, chỉ biết cắn chặt môi dưới, cố gắng kìm nén tiếng thở dồn dập, cảm giác như toàn thân đang bị phơi bày một cách tàn nhẫn.

Nhưng nếu người đang hỏi những câu ấy là “hắn”… nếu đang ở bên hắn, mọi thứ lại hoàn toàn khác. Những lời nói thô tục, trần trụi từ miệng hắn không hề khiến cô xấu hổ. Ngược lại, chúng như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang âm ỉ trong cơ thể cô. Mỗi câu nói càng tục tĩu, càng thẳng thừng của hắn lại càng khơi dậy ham muốn mãnh liệt, khiến cô run rẩy vì kích thích. Và rồi, khi hắn hành động – mạnh bạo, chiếm hữu, không chút nương tay – khoái cảm dâng trào dữ dội hơn bao giờ hết, như thể chính sự thô lỗ ấy là thứ kích thích mạnh mẽ nhất, biến thành niềm vui sướng không thể cưỡng lại.

Tuệ Linh khẽ đưa tay lên, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua bả vai trần của Tiểu Nhi. Chỉ một cái chạm nhẹ nhàng ấy thôi cũng đủ khiến cô bé giật mình, da gà nổi khắp người vì nhột nhạt khó chịu. Rượu đã ngấm sâu, men say làm đầu óc Tiểu Nhi mơ hồ, mọi giác quan trở nên nhạy cảm gấp bội. Cơ thể bị đụng chạm khiến cô ngọ nguậy, hai chân khép chặt hơn, vai co rúm lại như muốn né tránh, nhưng lại không dám đẩy tay Tuệ Linh ra.

Tuệ Linh cúi sát xuống, môi gần sát vành tai Tiểu Nhi, hơi thở ấm nóng phả vào da thịt khiến cô bé run lên từng đợt. Giọng nói thì thầm, ngọt ngào xen lẫn chút độc chiếm đầy khiêu khích:

– Tiểu Nhi…

Cô dừng lại một nhịp, để tên gọi ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, rồi tiếp tục, giọng càng thấp hơn, như đang thì thầm một bí mật chỉ hai người biết.

– Cơ thể em còn chưa biết “dậy tình” đâu… Tối nay em ngủ phòng chị nhé. Để chị sang đó… làm những việc mà chị đã quá quen thuộc với anh ta.

Tuệ Linh khẽ cười khẽ, môi gần như chạm vào vành tai Tiểu Nhi, lời nói chậm rãi, đầy ám chỉ.

– Hôm nay uống nhiều rượu thế kia… anh ta chắc chắn sẽ nhớ chị lắm đấy…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Thông tin truyện
Tên truyện Em gái nuôi loli
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện Loli, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 14
Ngày cập nhật 25/01/2026 01:32 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex