Truyện sex » Truyện sex dài tập » Hành trình khó khăn » Phần 67

Hành trình khó khăn


Update Phần 71

Phần 67

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, cô út sớm đã dậy từ lâu, mua đồ ăn sáng mang lên, đang đưa cháo cho bà nội ăn trước.

Thấy tôi dậy, khuôn mặt cô hơi ửng đỏ, ánh mắt hơi né tránh nói.

– Cháu… cháu rửa mặt đi rồi ra ăn sáng…
– Dạ!

Tôi nhìn cô mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý, làm cô càng xấu hổ hơn, tay chân luống cuống, suýt chút nữa thì đổ cháo lên người bà nội.

– Cái con này, sáng nay làm sao vậy, cứ như người mất hồn ấy…

Bà nội hơi khó hiểu lầm bầm.

Nghe vậy, cô út chỉ biết cúi đầu, lo bày đồ ăn sáng ra trước cho tôi. Sau khi vệ sinh đi ra, cô cũng đã bày xong, món sáng cũng khá đơn giản, là món bún chả cá nổi danh Quy Nhơn, ăn chung với quẩy.

Tranh thủ lúc bà nội không để ý, tôi hôn nhanh lên má cô út một cái, làm cô giật nảy mình, quay qua tức giận trừng tôi.

Nhưng trải qua chuyện hồi tối, tôi đã biết giới hạn của cô ở nơi nào, vì vậy không hề sợ hãi, chỉ vờ như không thấy, rất tự nhiên ăn phần bún của mình, còn mặt dày nói.

– Cô út mua bún ở đâu mà ngon vậy?

Thanh Nguyệt lườm cháu trai một cái, nhưng còn chưa nói gì, đã thấy chân mình có thứ gì đó lướt qua, nhìn xuống, thì ra là chân cháu trai đang ma sát trên bắp chân nàng.

Khuôn mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng, vội nhéo tôi một cái thật mạnh, ánh mắt cảnh cáo.

– A, đau…

Tôi lại la to lên, làm cô giật thót người, thần sắc ngơ ngác.

Người nên la lên không phải là nàng sao, sao lại thành thằng nhóc này rồi.

Bà nội đang lục lọi đồ gì đó trong túi, nghe vậy thì quay qua.

– Cháu sao vậy?

Tôi nhìn cô út, cô út cũng nhìn tôi, khuôn mặt vừa thẹn vừa tức. Tôi cười cười nói.

– Dạ không có gì, hình như bị con gì đó cắn.
– Vậy mà làm bà giật cả mình…

Nói xong bà lại lục tìm đồ trong túi.

Tôi cũng không dám trêu đùa cô út nữa, cái gì quá cũng không tốt, mới sáng như vậy là được rồi.

Thấy tôi không trêu đùa nữa, Thanh Nguyệt cũng thở phào một hơi, ánh mắt nhìn cháu trai đã trở nên hơi kỳ lạ.

Nàng không biết đó là loại cảm giác gì, nhưng nàng biết, tối hôm qua mình đã cao triều…

Nghĩ đến cảm giác đêm hôm qua, khuôn mặt Thanh Nguyệt lại đỏ, chân bất giác khép chặt.

Tầm 8h thì bác sĩ và y tá đến, sau khi kiểm tra các chỉ số cho bà nội thì cười nói.

– Tình hình sức khỏe của bác gái ổn định rồi, có thể làm thủ tục xuất viện, tôi sẽ kê cho bác gái một toa thuốc, về cứ theo chỉ dẫn mà dùng, nhớ đừng để bác gái xảy ra chuyện như hôm qua nữa, người già không chịu nổi kích động đâu, rất dễ gây ra tai biến.
– Dạ vâng, cảm ơn bác sĩ!

Cô út liên tục gật đầu cảm ơn, sau đó theo y tá đi làm thủ tục xuất viện. Tầm hơn 11h trưa thì taxi về đến nhà nội, bé Sương thấy mẹ với bà về thì vui mừng chạy ra, líu ríu nói không ngừng, còn đòi phụ bà xách túi.

Bà nội yêu thương xoa đầu cháu ngoại, lại nhớ đến cháu còn nhỏ lại gặp cảnh ba mẹ ly hôn, viền mắt lại rưng rưng.

– Nội, nội vào nhà nghỉ ngơi, đừng lo nghĩ gì cả, mọi chuyện có cháu với cô út xử lý rồi.
– Uhm, cảm ơn cháu, nếu không có cháu, bà không biết con Nguyệt sẽ ra sao nữa.

Lúc trên xe, bà đã nghe tôi gọi điện thoại cho dì Ngọc, nhờ xử lý vụ xã hội đen, đối với người dân bình thường, chuyện này hẳn rất khó, nhưng đối với những người cầm quyền, lại chỉ là chuyện một cuộc điện thoại mà thôi.

Về phần chuyện gia đình bên ông Hải, này lại càng dễ xử lý, đã có văn phòng luật sư tiếp nhận, chiều nay sẽ tới thu thập hồ sơ nếu bên kia còn muốn gây chuyện.

Còn chuyện tiền lương công nhân với tiền nguyên vật liệu, tôi đã sớm chuẩn bị 3 tỷ, hoàn toàn đủ sức chi trả.

Cô út nhìn tôi, trong mắt cũng tràn ngập cảm kích, còn pha lẫn một chút gì đó rất khó tả.

Tôi quay sang nhìn cô nói.

– Lát nữa cô gọi điện cho công nhân và nhà cung cấp đầu giờ chiều tới công ty, cô cháu mình đi ngân hàng rút tiền rồi chạy qua luôn.
– Uhm, cô biết rồi.

Cô út gật đầu, sau đó đi gọi điện thoại cho mấy quản lý của công ty, cùng với các nhà cung cấp nguyên liệu.

Dù đứng khá xa, nhưng tôi vẫn nghe được giọng nói mừng rỡ ở đầu bên kia, nghĩ cũng dễ hiểu, ngay dịp giáp tết mà doanh nghiệp nợ lương, nợ tiền nguyên liệu, giờ biết có thể lấy được tiền, ai mà không vui?

Cô út có lẽ vì biết sắp giải quyết được vấn đề, nên tâm trạng thoải mái hơn, thần sắc không còn tiều tụy như hôm qua nữa, cười nói với bà con hàng xóm qua thăm hỏi, bộ dạng vừa tự tin vừa đảm đang tháo vát.

Chỉ là nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong mắt cô vẫn chất chứa nỗi buồn, khiến cho người ta đau lòng.

Giống như có cảm giác, Thanh Nguyệt quay qua nhìn tôi, thấy cháu trai nhìn mình đầy trìu mến, còn có chút đau lòng, tim Thanh Nguyệt như lạc mất một nhịp, trong lòng dâng trào cảm xúc, khuôn mặt ửng đỏ, vội vàng quay đầu đi, không dám nhìn vào mắt tôi nữa.

Đầu giờ chiều, tôi chở cô út đi trên chiếc xe máy cũ tới ngân hàng, về phần ô tô của cô đâu, thì chắc không cần nói mọi người cũng biết.

Công ty sản xuất của cô út chỉ là công ty nhỏ, lại đa sản phẩm, có sản xuất nước dừa đóng chai, có chế biến tinh dầu dừa dưỡng da, kẹo dừa, nước cốt dừa… nên số lượng công nhân rất nhiều, khoảng tầm hơn trăm người, tuy mức lương không cao, nhưng nếu tính cả lương và thưởng tết, thì cũng phải hơn tỷ. Nếu không phải ông Hải ôm tiền bỏ trốn, lại thêm gia đình ông ấy khốn nạn chạy tới gây rối, chặn cửa chửi bới, không cho công nhân vào làm, thì dù khó khăn, nhưng cô khẳng định cũng sẽ xoay sở được.

– Vũ nè, cô tính chỉ tạm ứng lương cho nhân viên ăn tết, còn tiền thưởng tết… tình hình công ty khó khăn, chắc họ cũng thông cảm…

Lúc trên xe, cô hơi ngập ngừng nói.

Nhưng tôi lắc đầu, bởi vì hình ảnh công nhân ôm quà, cầm tiền thưởng ra về mà vui mừng hớn hở kia đã ăn sâu vào tâm trí, biết được vài triệu đó đối với mình có lẽ không đáng là gì, nhưng đối với nhiều người, kia lại là bộ đồ mới của con trẻ, là phần quà gửi về quê cho gia đình… nếu không có điều kiện thì thôi, nhưng nếu có điều kiện, thì tuyệt đối không thể bớt được.

– Không sao đâu cô, cháu cũng không thiếu chút tiền này, với lại qua năm Công ty nước giải khát Tuyết Vũ sẽ thu mua lại công ty của cô, giữ lại những nhân sự này làm việc, sẽ đỡ mất thời gian đào tạo rất nhiều.

Nghe vậy, cô út khẽ gật đầu, trong mắt tràn đầy cảm kích.

Những công nhân kia, đa số là bà con trong xã, nhiều người còn là họ hàng, nếu có thể, cô tự nhiên cũng muốn họ có được một cái tết sung túc đầy đủ.

Cô biết công ty Nguyệt Hải của mình chẳng được bao nhiêu tiền, đất là đất thuê, dây chuyền sản xuất đã cũ, sản phẩm làm ra cũng chẳng có gì nổi bật, cạnh tranh rất khó khăn, doanh thu hằng năm chỉ đủ duy trì, dư chút đỉnh coi như lấy công làm lời mà thôi.

Nếu không phải tôi, thì ai sẽ thèm mua công ty chỉ còn cái tên này, chỉ sợ qua tết phải thanh lý, sau đó bán nhà từ đường để trả nợ.

Đột nhiên, cô vòng tay ôm eo tôi, người tựa sát vào lưng, yên lặng không nói gì.

Tôi hơi bất ngờ vì hành động của cô út, nhưng sau đó trong lòng vui vẻ, tập trung lái xe tới ngân hàng.

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Nhà máy của công ty Nguyệt Hải nằm ở phía đông thị trấn, gần khu trồng lớn nhất của huyện.

Đến cuối con đường, rẽ trái tiếp tục lái xe một đoạn ngắn trước khi đến nhà máy của công ty Nguyệt Hải. Đây là thương hiệu mà hai vợ chồng cô đặt, lấy tên của hai người ghép lại, mang theo rất nhiều ý nghĩa cùng ước mơ.

Nhưng giờ đây, giấc mơ và hy vọng ấy lại bị chính tay người chồng mà nàng từng yêu thương nhất bóp nát, không chỉ mang đi toàn bộ tài sản, còn để lại vô số khoản nợ cùng rắc rối cho nàng.

Nếu không có cháu trai, nàng không biết mình sẽ vượt qua giai đoạn này như thế nào, nghĩ tới đây, khóe mắt Thanh Nguyệt ửng đỏ, tay bất giác ôm chặt vòng eo kia hơn.

Tôi cảm nhận được vòng tay của cô út ôm chặt, nhẹ giọng nói.

– Cô đừng lo, đã có cháu bên cạnh rồi!

Thanh Nguyệt khẽ uhm một tiếng, đầu tựa vào lưng cháu trai, như muốn hít lấy khí tức an toàn, ấm áp từ “người đàn ông” này mang lại…

Nhà máy được bao quanh bởi tường trắng và cây cối, phía sau là rừng dừa bạt ngàn, tạo cảm giác mát mẻ và dễ chịu.

Diện tích nhà xưởng khoảng năm nghìn mét vuông, không quá lớn, nhưng cũng đủ để sản xuất.

Nhìn từ bên ngoài, nhà máy trông khá ổn, nhưng khi vào bên trong, mọi thứ lại khác hẳn.

Khung cảnh tiêu điều, công nhân ăn mặc mộc mạc, ngồi dưới gốc cây hoặc ngồi chồm hổm trên mặt đất đánh bài, trò chuyện, hoặc chỉ đơn giản là ngồi đó, ánh mắt u buồn, hoặc tràn đầy hy vọng… Xung quanh nhà xưởng là những dừa khô, dừa tươi bị vứt bừa bãi, trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, hăng hắc của dầu dừa.

Thanh Nguyệt nhìn nhà xưởng tiêu điều, nước mắt bất giác rơi xuống, thấy vậy, tôi vội nắm tay cô, ánh mắt đầy vẻ cổ vũ.

Cô nhìn tôi, hơi ngượng một chút, nhẹ nhàng rút tay về, sau đó đi về phía trước.

Khi nàng xuất hiện, các công nhân vội vàng chạy đến vây quanh, hỏi dồn dập:

– Phó giám đốc, chúng tôi chưa nhận lương hai tháng rồi, khi nào cô mới trả tiền cho chúng tôi? Nhà tôi đang cần tiền để sống qua ngày!
– Nguyệt à, cháu cũng biết hoàn cảnh nhà cô, chú đang bệnh nặng, nếu không có số tiền này… hu hu…
– Phó giám đốc, tiền học của mấy đứa nhỏ còn chưa đóng…

Cách đó không xa, có một nhóm người đang nhìn về phía bên này.

Trong đó dẫn đầu là một cặp vợ chồng ngoài sáu mươi, người chồng nhìn có vẻ lam lũ, thấy một đám người vây quanh con dâu, thần sắc có chút không nỡ, nói nhỏ.

– Bà nó, mình làm như vậy có phải hơi quá đáng không?

Người vợ thân hình mập mạp, khuôn mặt đầy vẻ chua ngoa cay nghiệt, lạnh lùng nói.

– Có gì mà quá đáng? Trước đây nó là con dâu, nhưng bây giờ ly hôn rồi, thằng Hải vay mượn một đống tiền như vậy, không tìm nó đòi chẳng lẽ để con trai ông trả sao?
– Đúng rồi đó ba, giờ chú Hải bỏ trốn rồi, nếu không tìm con Nguyệt đòi, thì số tiền của vợ chồng con mất trắng sao?

Một người phụ nữ trung niên khác cũng chua ngoa nói.

Bà vợ lườm ông chồng.

– Ông nghe chưa, lát nữa mà lải nhải, đừng trách tôi ác…

Nói xong xồng xộc đi thẳng về phía Thanh Nguyệt.

– Nhưng mà…

Ông chồng ngập ngừng, nhưng cuối cùng im lặng không nói gì nữa, cùng mấy người khác đi theo sau lưng vợ. bóng đá nhà cái

– Này con kia, số tiền chồng mày vay của tụi tao, mày có chịu trả không?

Còn chưa tới nơi, giọng miền ngoài đặc rệch đã oang oang vang lên.

Thanh Nguyệt thấy là gia đình chồng kéo tới, dù đã được tôi dặn dò, nhưng vẫn tức giận nói.

– Tiền đó là con bà tự ý vay mượn dùng vào việc riêng, giờ các người tìm tôi đòi nợ, không thấy quá vô lý sao?

Mụ béo kia phùng mang trợn mắt.

– Á à con kia, mày nói thế mà được à, lúc nó vay nói là để đầu tư kinh doanh, hơn nữa còn là trong thời kỳ hôn nhân, mày đem tiền ấy cho trai ăn hết, khiến nó phải buồn bực bỏ nhà ra đi, sống chết không rõ, giờ lại lật lọng đúng không, thật là loại đàn bà lăng loàn trắc nết.

Một phụ nữ lớn tuổi đứng phía sau cũng lên tiếng.

– Đúng, đúng! Nay thì ghê rồi, còn công khai dẫn trai bên cạnh, đúng là loại mất nết. Nhanh trả tiền cho chúng tôi!

Các công nhân ở bên cạnh nghe vậy thì trợn mắt, đây là loại người nhà gì vậy?

Tuy đa số người không biết tôi, nhưng trong đó không ít là bà con với người cùng thôn, từ lúc tôi đến đã xì xầm nói thân phận của tôi cho người xung quanh rồi.

Hơn nữa dù không biết, nhưng các công nhân cũng chưa ngu đến mức không biết đầu đuôi sự tình, cho nên rất nhiều người chau mày, nhìn cô út với ánh mắt đồng cảm, trong khi mặt tôi thì trở nên lạnh lùng.

– Mấy người ăn nói kiểu gì đấy hả…

Khuôn mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng, nhưng không biết cãi làm sao.

Nếu là trước kia, có lẽ nàng dù hiền như thế nào đi chăng nữa, nghe lời sỉ nhục này, cũng sẽ tiến lên cho đối phương một tát, nhưng hiện tại… Nàng quả thực có hành vi vượt quá giới hạn, hơn nữa hai người còn là cô cháu, nghĩ tới đây, Thanh Nguyệt càng hoảng.

Mà đám người nhà ông Hải, thấy vậy thì nghĩ cô chột dạ, nên mắng càng hăng.

– Đúng là loại đĩ thõa mà…
– Ghê thật đấy, trước kia còn không nhìn ra…

Chát chát…

– Câm miệng.

Mụ béo với con dâu mụ bất ngờ bị tôi giáng cho hai tát, cả người mắt nổ đom đóm, ngã lăn ra đất.

– A… trời ơi, đánh người rồi… giết người rồi… bà con lại đây mà xem… cái thứ con dâu mất nết, dẫn trai về đánh mẹ chồng nè trời ơi…
– Ông Hinh không thấy nó đánh mẹ với vợ ông sao, ông còn đứng đó…

Mấy người đàn ông đi phía sau thấy mẹ, vợ hay chị dâu bị đánh, đều tức giận xông về phía tôi, nhưng còn chưa chờ bọn họ xông lên, một số quản lý và công nhân đã vây lại.

– Tụi bay muốn làm gì, dm nó, mấy hôm nay đã ngứa mắt lắm rồi, cả nhà tụi bay đúng là lũ khốn nạn mà…
– Đúng, dm nó, nếu không phải thằng Hải ôm tiền bỏ trốn, công ty sẽ khốn đốn như vậy sao…
– Đánh bỏ mẹ cái nhà này đi…
– Thật vô liêm sỉ!

Thấy các công nhân muốn vây đánh cả nhà ông Hải, Thanh Nguyệt sợ xảy ra án mạng, vội vàng ngăn cản.

– Các anh các chú đừng nóng, đánh loại này không đáng đâu, gần tết đến nơi rồi…

Nghe cô khuyên, mọi người mới dừng tay, còn nhà ông Hải thì cô rúm thành một đoàn, không còn dám hung hăng nữa.

Lúc này, mấy chiếc xe máy đi theo phía sau một chiếc ô tô gầm rú chạy vào sân.

Đám thanh niên trên xe máy đều xăm trổ, khuôn mặt hung tợn, có còn cầm dao găm múa múa, do một tên đầu trọc xăm kín cổ đi vào.

Còn từ trên ô tô đi xuống, lại là một trung niên đeo gọng kính vàng, mặc quần tây áo sơ mi trắng, tay cầm một tập hồ sơ, dáng vẻ cực kỳ trí thức.

Bọn họ nhìn có vẻ không đi chung, mà chỉ là trùng hợp tới cùng lúc.

Thấy hai nhóm người này đến, khóe miệng tôi cười lạnh nhìn gia đình ông Hải.

Người đàn ông trung niên kia đi tới trước mặt tôi và cô út, lịch sự chào hỏi, sau đó mới quay qua gia đình ông Hải, mỉm cười nói.

– Chào gia đình, tôi là luật sư do cô Nguyệt ủy quyền tới, muốn làm rõ vấn đề nợ nần giữa hai bên. Xin hỏi các vị có phải là người nhà của ông Nguyễn Văn Hải, đồng thời cũng là chủ nợ không?

Người gia đình ông Hải thấy có luật sư đến, sắc mặt đều hơi đổi, nhưng mụ béo vẫn chua ngoa, giọng oán hận.

– Đúng thì sao, vợ chồng nó vay tiền trong thời kỳ hôn nhân để kinh doanh, giờ dù có ly hôn, thì vẫn phải trả nợ chứ?

Luật sư gật đầu.

– Bà nói không sai, theo luật pháp, trong thời kỳ hôn nhân, vợ chồng vay tiền dùng vào việc chung, thì dù ly hôn, hai người vẫn phải đồng thời chi trả khoản vay này.

Nghe vậy, sắc mặt mụ béo khiêu khích nhìn về phía cô út, nhưng còn chưa chờ bà ta vui vẻ xong, luật sư đã nói tiếp.

– Vì vậy bây giờ tôi thay mặt thân chủ, đề nghị bà cung cấp các giấy tờ có liên quan đến vay mượn. Sau đó sẽ hoàn tất hồ sơ, gửi cho bên công an. Vì ông Hải đã bỏ trốn, nên rất có thể bên công an sẽ truy nã ông Nguyễn Văn Hải trên toàn quốc.

Nghe đến truy nã, sắc mặt mụ béo tái nhợt, lắp bắp nói.

– Sao… sao lại truy nã con trai tôi?

Luật sư cười nói.

– Con trai bà vay tiền bỏ trốn, không thực thi nghĩa vụ pháp lý, cộng thêm thân chủ tôi muốn lập hồ sơ kiện ông Nguyễn Văn Hải tội trộm cắp tài sản, tất cả chứng cứ đều đầy đủ, bà thấy hai việc này không thể truy nã con bà sao?
– Hơn nữa tôi nhắc nhở bà trước, căn cứ những gì tôi biết, thì con bà vay tiền là để đánh bạc, không hề dùng vào việc chung của vợ chồng, vì vậy căn cứ Điều 27 luật hôn nhân gia đình quy định: Vợ chồng chỉ phải liên đới chịu trách nhiệm đối với nghĩa vụ chung, tức là nhằm đáp ứng nhu cầu thiết yếu của gia đình hoặc các khoản nợ được cả hai thỏa thuận.

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

– Như vậy, nếu một bên tự ý vay tiền vì mục đích cá nhân, không phục vụ gia đình, không có sự thỏa thuận của người kia, thì người còn lại không phải chịu trách nhiệm trả nợ thay.
– Cho nên thưa bà, một khi công an truy nã cùng bắt ông Hải con bà về quy án, thì các khoản nợ mà gia đình bà đang đòi, đều sẽ do ông Hải chi trả. Ngoài ra tội trộm cắp tài sản, với số tiền lớn như vậy, ít nhất cũng từ 12 đến 20 năm…

Đúng là luật sư, nói cười nhẹ nhàng, nhưng câu nào câu nấy đều chí mạng. Thật ra cô út không hề có ý kiện ông Hải, càng không muốn dây dưa với gia đình ông, nên bảo luật sư dăm dọa là chính, để họ đi về quê, đừng làm phiền cô và gia đình nữa.

Cô nói dù sao cũng từng là vợ chồng, lại là ba của bé Sương, ông Hải có thể bất nhân, nhưng cô không thể bất nghĩa, đẩy ba của con gái vào tù được.

Gia đình ông Hải nghe vậy thì biến sắc, mụ béo lập tức tru tréo lên.

– Ối làng nước ơi, ra đây mà xem, lại có con đàn bà độc ác muốn đưa chồng nó vào tù để theo trai…

Ánh mắt luật sư đanh lại.

– Mong bà nên thận trọng lời nói, vì nãy giờ cuộc trò chuyện này có ghi âm, nếu bà còn dám bôi nhọ danh dự của thân chủ tôi, tôi không ngại làm thêm một hồ sơ khởi kiện nữa.

Mụ béo không còn dám kêu gào nữa, nhìn về phía chồng mình ra hiệu gì đó.

Ông già nãy giờ im lặng, lúc này sắc mặt còn khó coi hơn khóc, nhìn về phía cô út, ánh mắt có chút áy náy nói.

– Nguyệt, ba biết mọi chuyện đều là lỗi của thằng Hải, xảy ra chuyện như vậy, ta cũng thấy tủi nhục lắm, nhưng ba xin con, coi như nghĩ tình vợ chồng, với nó dù sao cũng là ba của bé Sương, con… con tha cho nó một lần được không? Ba… về quê ba sẽ bán ruộng, bán bớt đất từ đường, để trả phần nó nợ ở quê… nếu còn, ba sẽ gửi cho con, để con trả cho công nhân… Con đừng khởi kiện được không? Thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, dù ông biết con trai ông chẳng ra gì, nhưng dù sao cũng là con ruột của mình, sao đành lòng nhìn nó vào tù.

Thanh Nguyệt nhìn ba chồng, khóe mắt cũng rưng rưng nói.

– Bác, cháu vốn cũng không muốn làm cạn tình, nhưng sau khi xảy ra chuyện, gia đình bác còn đổ dầu vào lửa, cháu quả thật không còn gì để nói. Bất quá bác nói đúng, hết tình còn nghĩa, vì bé Sương, chuyện anh Hải trộm tiền, con sẽ không kiện nữa. Nhưng phải có điều kiện, gia đình bác phải ký giấy xác nhận, số tiền vay mượn kia không liên quan gì tới cháu, từ nay không được đến làm phiền cháu và gia đình nữa. Về phần bé Sương, chờ sau này nó đủ nhận thức, nếu còn muốn nhận tổ quy tông, thì con sẽ không ngăn cản, nhưng hiện tại, cháu không muốn có người mượn danh nghĩa thăm cháu mà dây dưa.

Nghe con dâu gọi mình là bác, ba ông Hải biết nàng muốn cắt đứt hoàn toàn với gia đình mình, nhưng ông không trách con dâu, chỉ trách ông nhu nhược, trách con trai không nên thân, trách cái nhà này quá khốn nạn…

– Được được, ba… bác ký… sẽ ký…

Ba ông Hải nói trong nước mắt, luật sư đã sớm soạn sẵn văn bản, đưa cho cả nhà ông ký vào.

Mụ béo dù không muốn, nhưng lại sợ con trai đi tù, nên cuối cùng mới miễn cưỡng ký tên.

Sau khi ký xong, cả nhà ông Hải định đi, nhưng lại bị một giọng nói lạnh lùng vang lên.

– Đi đâu mà vội vàng thế.

Tên đầu trọc nãy giờ im lặng xem tình huống, lúc này mới đi ra, nhìn vợ chồng mụ béo nói.

– Các người… các người muốn làm gì?

Mụ béo lắp bắp.

Tên đầu trọc cười lạnh nói.

– Con trai bà vay tiền tụi tui không trả, bả nói xem tụi tui muốn cái gì?
– Cái… cái này tôi không biết… mấy anh đi tìm nó… hay đi tìm vợ nó kìa… sao lại tìm tôi?
– Mụ già, đừng có giả điên với tôi, tuần sau tụi tôi sẽ ra bắc, nếu lúc đó nhà bà không gom đủ tiền để trả, thì đừng trách tụi này ác, trừ khi thằng con bà trốn khỏi cái đất nước này, nếu không đừng hòng thoát khỏi tay tụi tôi, mà đến lúc đó, hậu quả bà nên hiểu, nghe chưa?

Vừa nói hắn vừa vỗ vỗ lên khuôn mặt béo phì của mụ béo, làm mụ sợ đến tái mặt.

Sau đó tên đầu trọc không để ý gia đình này nữa, mà đi về phía tôi và cô út, thái độ cực kỳ lấy lòng, cười nịnh nọt.

– Chào em, anh là Minh, giám đốc của công ty Bảo Tín, mấy lần trước là tụi đàn em nó không hiểu chuyện, gây phiền hà đến em và gia đình, hôm nay anh đến là để xin lỗi em và gia đình, chuyện thằng Hải nó vay bên công ty anh, là dùng vào việc riêng với đánh bạc, hoàn toàn không liên quan gì đến em, anh bảo đảm sau này tuyệt đối sẽ không có ai đến làm phiền em và gia đình. Nếu em thấy không thỏa đáng, bên anh có thể đền bù tổn thất tinh thần cho gia đình, giá bao nhiêu em cứ việc nói…

Không nịnh nọt không được, người làm nghề như hắn, chính quyền không đụng đến thì thôi, nếu thật muốn đụng, hắn dù có rửa sạch thế nào cũng không hết tội.

Mà cách đây một giờ, trưởng phòng công an huyện lại đích thân gọi cho hắn, bảo hắn không muốn ăn cơm tù, thì tốt nhất đừng đến làm phiền cô gái trước mắt này, hơn nữa còn nói, đây là giám đốc sở nói, đối phương chỉ truyền lời.

Lúc ấy hắn như bị ngũ lôi oanh đỉnh, điện thoại đã tắt từ lâu mà không hay.

Hắn cũng không biết mình gặp phải cái vận gì, chỉ là ở trong huyện cho vay chút tiền, bảo kê vài nhà hàng, mở vài phòng karaoke, ghi vài lô đề… mà có thể được giám đốc sở ưu ái như vậy sao?

Phải hên lắm mới xui được như vậy nha.

Vì vậy mặt mày hắn tái nhợt, vội vàng dẫn theo đàn em chạy đến nhà nhưng không thấy, nên mới đến công ty xem sao.

Thanh Nguyệt thấy đối phương khách khí như vậy thì nói.

– Đền bù thì không cần, chỉ mong sau này tụi anh đừng đến làm phiền gia đình tôi là được.

Minh đầu trọc liên tục gật đầu, như được đại xá.

– Đương nhiên, đương nhiên, cảm ơn em nhiều, chào em.

Minh đầu trọc nói xong liền dẫn đàn em rời đi, luật sư trung niên cũng chào hỏi vài câu rồi ra về.

Chờ người không liên quan đi hết, cô mới mở cốp xe, lấy ra một túi đựng tiền thật lớn, nhìn các công nhân nói.

– Các cô chú, anh chị yên tâm, tôi đã xoay được tiền, tiền lương của mọi người đều sẽ được tính đầy đủ, không chỉ vậy, thưởng tết vẫn như mọi năm. Hiện tại các quản lý dẫn công nhân đi dọn dẹp, bảo trì lại máy móc để nghỉ tết, nhân viên phòng kế toán theo tôi đi tính lương thưởng, sau khi xong sẽ gọi mọi người đến nhận.

Mọi người nghe vậy thì reo hò, trong mắt không giấu nổi niềm vui sướng, vội vàng bắt tay vào dọn dẹp.

Cô út định gọi tôi vào trong ngồi chơi, nhưng tôi lắc đầu, nói sẽ cùng mấy cô chú anh chị dọn dẹp, sẵn tiện xem xem tình huống của công ty.

Cô út gật đầu, cùng mấy chị bên phòng kế toán đi vào trong.

Trong lúc tính lương với xem xét các giấy tờ, đột nhiên Thanh Nguyệt liếc nhìn ra ngoài, thấy cháu trai đang nhiệt tình cùng các công nhân dọn dẹp nhà xưởng, vui đùa cười nói, ánh mắt nàng không khỏi trở nên khác lạ, nhịp tim như đập nhanh hơn, khuôn mặt ửng hồng…

Nàng vội vàng cúi đầu tiếp tục làm việc, nhưng qua một lúc lại ngẩng lên, liếc nhìn “người đàn ông” kia. Cho đến tận 7h, việc phát lương thưởng mới hoàn tất, nhìn mọi người vui vẻ ra về, Thanh Nguyệt mỉm cười vươn vai, cảm giác như bao gánh nặng đều tan biến hết.

Tôi cầm một trái dừa đã cắm sẵn ống hút đưa cho cô, giọng dịu dàng.

– Cô uống miếng nước cho khỏe, rồi cô cháu mình về.

Cô út nhận lấy trái dừa từ tay tôi, ánh mắt nhìn tôi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại cúi đầu uống nước.

Bởi vì vừa rồi cô thấy tôi khóa trái cửa văn phòng…

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Thấy cô như vậy, lòng tôi như có mèo cào, hít sâu một hơi, sau đó đi đến sau lưng, đặt tay lên vai cô.

– Chiều giờ cô mệt rồi, để cháu bóp vai cho cô nhen.

Giọng tôi như ma mị vang lên.

Thân thể cô út run rẩy, giọng lắp bắp.

– Không… không cần đâu… để cô cất giấy tờ rồi cô cháu mình về.

Cô như phản xạ có điều kiện đứng dậy, muốn xoay người rời đi, nhưng lại bị tôi ôm vào lòng, ép về phía bàn làm việc.

– Cô út… cháu thích cô…

Không biết vì sao, nghe được lời này của tôi, cả người cô út nóng ran, hơi thở trở nên dồn dập, lắp bắp nói.

– Không được… chúng ta là cô… uhm… uhm…

Oanh…

Môi bị “người đàn ông” kia cưỡng hôn lần nữa, đầu óc của Thanh Nguyệt oanh minh, không còn suy nghĩ được gì nữa.

Nàng giống như buông thả mình, muốn phát tiết những cảm xúc đè nén mấy năm nay, đồng thời cũng giống như muốn trả thù, trả thù kẻ bạc tình kia…

Nếu còn có, thì hẳn là vì… trả ơn.

Trong vô thức, nàng chủ động vươn tay ôm lấy cổ “người đàn ông”, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của tôi.

Mặc dù rất trúc trắc, rất ngượng nghịu, thậm chí nhiều lần cắn phải lưỡi của tôi vì quá hồi hộp và kích thích, nhưng này giống như lại càng kích thích “người đàn ông” kia.

Loảng xoảng… Thân thể nàng bị ép về phía sau, phần lưng nằm ở trên bàn, làm một vài vật phẩm rơi xuống đất, nhưng hai người không ai để ý.

Lúc này hai chân thõng xuống đất của nàng kẹp lấy eo “người đàn ông” kia kéo chặt vào người, giống như sợ tôi chạy mất, làm cho váy công sở bị đẩy cao lên tới bẹn, lộ ra vùng đất huyền bí được quần lót ren màu trắng che đậy.

Tôi nằm đè lên người cô út, lưỡi không ngừng khuấy đảo trong khoang miệng, tìm kiếm lưỡi của cô mà mút, mà liếm.

Đồng thời dương vật cứng ngắc trong quần tì mạnh lên vùng đất mềm mại thần bí nhất của cô, không ngừng ma sát, khiến thân thể cô mềm nhũn, uốn éo như rắn.

Qua một lúc, cô út giống như không thở nổi, nhẹ nhàng đẩy đầu tôi ra, tham lam hít lấy không khí trong lành.

Khuôn mặt cô đỏ như gấc chín, hơi thở gấp gấp như muốn đứt quãng, mị nhãn như tơ, hai hàng lông mi vừa cong vừa dài run run, nhìn càng thêm diễm lệ tuyệt trần.

Thấy tôi nhìn cô say đắm, cô út thẹn thùng quay mặt đi.

Lúc này tôi thông minh đến kỳ lạ, vươn tay bắt đầu cởi nút áo sơ mi của cô.

Theo từng nút áo bung ra, da thịt trắng ngần như tuyết lộ rõ, còn có áo ngực vừa vặn che phủ bầu vú to tròn đầy đặn.

Bóc… Khóa nịt vú bị tháo ra, thân thể Thanh Nguyệt hơi run lên, cho dù trước đó nàng muốn phát tiết, muốn trả thù… như thế nào, thì lúc này cũng xấu hổ đến nhắm tịt mắt lại.

Tôi đẩy áo ngực lên trên, hai bầu vú trắng tinh hồng hào, cùng với núm vú bé xíu hoàn toàn xuất hiện ở trước mặt.

Nhìn bầu vú này, quả thực không ai tin nổi đây là vú của gái một con, bởi vì nó quá đẹp, quá đầy đặn, còn lớn hơn mợ Hoàng Lan một chút, tương đương với dì Ngọc.

Kết hợp với dáng người và khuôn mặt xinh đẹp, đằm thắm dịu dàng, có thể xưng hoàn mỹ.

– Cô út, cô thật đẹp…

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Cô út xấu hổ đến nhắm tịt hai mắt.

Tôi đã sớm không kịp chờ đợi, duỗi tay trêu đùa ngọc nhũ to tròn, hai tay xoa nắn bầu ngực co giãn, thỉnh thoảng còn dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu vú.

– Uhm…

Chỉ chốc lát sau, Thanh Nguyệt cảm giác được đầu vú của mình dần dần cứng rắn, nhịn không được phát ra một tiếng rên khẽ.

Tôi xoa nắn rất chậm rãi, giống như thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật chưa hoàn thiện, còn cần mình đi chỉnh sửa bù đắp. Qua một lúc, đột nhiên thân thể Thanh Nguyệt run lên bần bật, nàng cảm nhận được từ núm vú truyền đến cảm giác ấm áp, ướt át, còn có lực hút mạnh mẽ.

Nàng không khỏi mở mắt nhìn lại, phát hiện tôi đang ngậm lấy một bầu vú của nàng bú liếm.

– Đừng… không được… hơ…

Một tay xoa bóp bầu vú còn lại, tay kia vuốt ve eo thon của cô, nhưng khi tôi muốn tiến tới khu vườn thần bí, lại bị tay cô út giữ chặt, thái độ cực kỳ kiên quyết.

Biết phòng tuyến của cô còn chưa bị phá, tôi cũng không vội, chỉ vuốt ve đùi cùng bộ mông săn chắc của cô.

Cô út không an tâm, vẫn cứ nắm hờ lấy tay tôi.

Tôi biết cô còn lo lắng, còn sợ hãi, nhưng đã như thế này rồi, qua vài lần nữa, cũng không tin cô còn giữ được giới hạn?

Điều kiện tiên quyết là tôi đừng nóng vội và ngu xuẩn như lần trước.

Phía dưới, hạ bộ của tôi vẫn ép chặt vào mu lồn của cô út qua quần lót, dù cách tận mấy lớp vải, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nơi kia mềm mại và ấm áp đến mê người.

Mỗi lần tôi ép chặt lên mu lồn, cô út đều oằn mình rên rỉ, hơi thở càng gấp gáp hơn.

Qua tầm 15 phút sau, Thanh Nguyệt đã thở đứt quãng, nàng cảm thấy mình sắp chạm đến cái gì đó, nhưng cuối cùng lại thiếu một chút, khiến cả người bức rức khó chịu. Tôi nhanh chóng cởi quần mình xuống, dương vật hùng dũng bung ra, giống như đang nói nó rất khó chịu.

– A…

Thanh Nguyệt kinh hãi thốt lên, vội vàng nhắm tịt mắt.

Nhưng trong lòng thì nghĩ, sao lại lớn như thế, còn dài nữa, nếu vào trong người mình…

Nghĩ tới đây, cái cảm giác sắp chạm tới kia lại bùng lên chút ít.

Tôi đi tới sát người cô út, nâng hai đùi cô lên thành hình chữ M, đưa dương vật tới sát mu bướm.

Thân thể Thanh Nguyệt run lên, trong lòng hồi hộp…

Nếu… nếu nó muốn làm thật… mình… mình có nên ngăn cản không?

Nhưng tôi không có cởi quần lót của cô, mà ép hai đùi cô lại, để nó kẹp chặt lấy thân dương vật to lớn của mình.

– Ân…

Hai bẹn đùi có thể rõ ràng cảm nhận được thứ kia nóng hổi, cứng rắn như sắt.

Hông tôi bắt đầu ra vào, để dương vật trượt ở giữa hai bắp đùi thon dài của cô út.

– A… a… a…

Theo động tác của tôi càng lúc càng nhanh, cô út thở càng gấp gáp, cái cảm giác sắp chạm tới kia lại càng rõ ràng hơn.

Mới đầu dương vật chỉ kẹp ở bẹn đùi của cô, nhưng từ từ, theo động tác ra vào, không biết lúc nào, thân dương vật đã ép sát trên khe bướm, nơi kia đã bị nước nhờn làm ướt nhẹp, nên động tác của tôi càng có vẻ trơn tru.

– Ư… a… a…

Thanh Nguyệt rên rỉ càng lúc càng lớn, nhưng cái cảm giác muốn chạm tới rồi lại thiếu một chút kia khiến nàng phát điên, khó chịu đến vô thức hẩy mông lên, giống như muốn đón hùa thứ nóng hổi kia.

Nhìn cô út xuân tình tràn lan, cảm xúc của tôi lập tức bành trướng, tôi không thỏa mãn được với kiểu ma sát này, vì vậy dương vật cách một lớp vải trơn ướt, chậm rãi tiến thẳng về phía u cốc thần thánh, quy đầu tính cả quần lót ren cắm vào trong lỗ lồn chặt khít.

Thân thể yêu kiều của Thanh Nguyệt run lên bần bật, nhưng nàng lại không nói gì, một là lúc này đầu óc nàng mụ mị, hai là cũng không phải ân ái chính thức, vì vậy yên lặng để “người đàn ông” kia đâm dương vật vào.

Mặc dù không có hoàn toàn cắm vào, nhưng cả hai đều nhận lấy kích thích to lớn!

Quy đầu cứng rắn bồi hồi ở trong lỗ lồn chặt khít, từng đợt khoái cảm tê dại truyền đến, tuy không phải ân ái chân chính, nhưng xác thực đã tiến vào thân thể cô út, nghĩ tới đây, tôi chỉ cảm thấy kích thích mãnh liệt, dương vật dùng sức lao về phía trước!

Nương theo tiếng lụa xé rách, dương vật rõ ràng đâm rách quần lót của cô út, quy đầu vừa tiếp xúc với khe bướm ấm áp trơn ướt, thân thể hai người đều run lên, từng làn tinh dịch bắn ồ ạt lên khe bướm…

– Ah…

Thời điểm Thanh Nguyệt ý thức được không ổn thì đã trễ, trùng kích mạnh mẽ dần dần nuốt hết tâm thần của nàng, khoái giác như hồng thủy vỡ đê không thể vãn hồi, nàng giống như thuyền nhỏ trong kinh đào hải lãng, theo sóng gió tung bay.

Toàn thân cô út run bần bật, từ trong tử cung trào ra từng làn dâm thủy, cảm giác thoải mái không cách nào diễn tả bằng lời, thân thể yêu kiều mềm nhũn, cả người co quắp ngã xuống bàn.

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Nhìn thấy cô út còn đang dư vị trong cao trào, cũng không có nổi giận vì hành vi vừa rồi của mình, tôi thở phào một hơi, đưa mắt nhìn xuống dưới. Chỉ thấy lúc này dương vật của tôi đã đâm rách quần lót ren, đầu khấc chui một nửa vào trong khe bướm, có thể rõ ràng cảm nhận được từng thớ thịt mềm mại nóng hổi đang ma sát lấy đầu khấc của tôi.

Từng dòng tinh dịch trào hết ra ngoài, thầm ướt quần lót, chảy xuống bàn làm việc, nhìn cực kỳ dâm mỹ.

Tôi cố nén xúc động nhấn dương vật vào tiếp, bởi vì hành vi này rất dễ gây nên phản ứng tiêu cực từ cô út. Tình huống hiện tại, có lẽ đã là cực hạn của cô rồi, cũng vượt xa mong muốn của tôi, không cần thiết phải mạo hiểm.

Tuy rất tiếc nuối, nhưng tôi vẫn nhẹ nhàng rút đầu khấc ra khỏi khe lồn, sau đó hôn nhẹ lên mặt, lên ngực cô.

Nhìn thấy động tác của tôi, cô út mới thở dài một hơi, mắt nhắm lại tận hưởng dư vị cao triều vừa rồi, còn có động tác ôn nhu của “người đàn ông” kia.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Thông tin truyện
Tên truyện Hành trình khó khăn
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Update Phần 71
Ngày cập nhật 25/01/2026 21:31 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Gái cơ quan
Đang chập chờn giấc ngủ, bỗng điện thoại rung bần bật, màn hình sáng trưng. Tính chửi đứa nào đêm hôm mà còn làm phiền giấc ngủ vàng ngọc Em Y calling, phiền thật, nhưng gọi đêm hôm này thường là có việc, thôi thì lại làm chàng trai khổ vì vậy. Có gì không em ơi, đêm rồi để anh ngủ chứ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tâm sự bạn đọc Truyện sex có thật Truyện teen
Võ Lâm Truyền Kỳ
Thiên Phong mơ màng tỉnh lại, cảm nhận ngực mình có dị vật gì đó ấm áp, cúi đầu xuống nhìn thì hắn cười khổ không ngớt. Hóa ra cô nàng nữ hài Mộng Nghiên đang nằm trong ngực hắn ngủ say sưa, khóe môi còn chảy cam lộ nữa chứ, Thiên Phong thầm than sao mà giống lúc ở Sương Lâm Sơn cùng...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp Truyện sắc hiệp
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 1
Sợi dây liên kết linh hồn của John và Syndra ngày một tỏa sáng, điều đó chứng tỏ điều gì? Điều đó chứng tỏ linh hồn của Syndra đang thông quá sợi dây liên kết để chữa trị cho John. Nếu như mọi chuyện thành công thì từ nay về sau, John và Syndra sẽ trở nên tâm ý linh thông. “Phụt”...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tuyển tập Liên Minh Huyền Thoại
Người vợ dâm đãng tuyệt vời
Jasper vội vàng cởi quần jean và quần lót. Anh ấy đã cương cứng một cách ấn tượng khi đến gần ba cơ thể đang lao vào nhau. Paris nói. “Chúng ta có thể thay phiên. Cô ấy đang mang thai nên sẽ ổn thôi nếu cậu xuất tinh vào âm đạo của cô ấy.” Jasper quỳ xuống và đẩy con cặc của mình...
Phân loại: Truyện sex dài tập Cho người khác đụ vợ mình Truyện bóp vú Truyện dịch Truyện sex cuckold Vợ chồng
Con đường bá chủ – Quyển 6 - Tác giả Akay Hau
Đình Manh Manh cùng Băng Linh Nhi chính là hai nữ nhân bạo lực cuồng, bọn hắn đối chiến mang theo uy thế khiến ngay cả Thiên Tôn cũng không dám tiếp cận, mà Tiên Đế và Ma Đế vốn là thưa thớt, cho nên trận chiến này gần như không có người chứng kiến... Bất quá so với hai nữ, ở phía bên kia...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp Truyện sex Full Truyện xuyên không Tuyển tập Con đường bá chủ
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex