– Mình… mình về thôi cháu.
Cất giấy tờ xong xuôi, cô út cầm túi xách còn dư gần trăm triệu lên, khuôn mặt đỏ bừng gọi tôi.
– Dạ, mình về thôi cô, không bà nội lại trông.
Cẩn thận khóa cửa văn phòng, dặn dò ông bảo vệ già đang vui vẻ trò chuyện điện thoại với bà vợ ở nhà, nói mình đã nhận được lương thưởng, ngày mai sẽ chở bà đi sắm sửa đồ tết, tôi với cô út mới lên xe máy, chậm rãi trở về nhà.
– Cô, mai cháu chở cô ra chợ, mua đồ để chuẩn bị tết nhen, mai đã 28 rồi, mà nhà mình chưa sắm sửa gì hết.
– Uhm…
Cô út nhẹ uhm một tiếng, người khẽ tựa vào lưng tôi, im lặng không nói gì nữa.
Tôi cũng không nói gì, trong lòng vẫn dư vị cảm giác thoải mái mê hồn vừa rồi.
Sáng hôm sau, tôi chở cô út ra chợ, cùng cô mua rất nhiều đồ chuẩn bị cho tết, cô út dường như cũng lấy lại được vẻ tự tin, không còn u sầu, tiều tụy như trước, hơn nữa giống như đã nghĩ thông gì đó, cô cười nói với tôi tự nhiên hơn, cho dù thỉnh thoảng tôi cố ý làm mấy hành động thân mật, cô cũng không tránh né quá mức.
Đương nhiên, xấu hổ là vẫn còn, mỗi khi như vậy, cô lại lườm tôi cảnh cáo, nhưng bộ dạng này, lại giống như hờn dỗi nhiều hơn.
Sau khi đi chợ về, cô vào bếp nấu cơm, tôi thì dọn dẹp sân vườn, kê lại mấy chậu cảnh, thỉnh thoảng khi không có ai, thì lén lút hôn cô một cái, làm cô giật mình sợ hãi, vội vàng nhìn ngó xung quanh.
Bầu không khí êm đềm mà hạnh phúc, tôi cảm nhận được, cô cũng cảm nhận được, chỉ là giới hạn cuối cùng kia, cô vẫn không cách nào bước qua được. Cho đến khi một biến cố bất ngờ ập đến…
Đêm 30, cô đi mua một ít trái cây để về cúng giao thừa, vì lúc sáng lo bày tết mà quên mất, tôi đang gọi video nhóm trò chuyện với mẹ, dì Ngọc, chị Hương, mợ Hoàng Lan, thì đột nhiên cô gọi về.
Hơi kinh ngạc, tôi xin phép tắt video nhóm, rồi nhấn nghe, nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói khiến tôi bất ngờ.
– Vũ đấy hả cháu…
– Ông Hải? Sao điện thoại của cô út lại ở trong tay ông?
Trong lòng tôi dâng lên dự cảm không lành, vội vàng hỏi, đồng thời nhấn nút ghi âm.
– Haii, gì mà ông với tôi vậy cháu, chúng ta dù sao cũng từng là người nhà mà, sao không gọi dượng cho thân mật…
– Cô tôi đâu, ông đã làm gì cô tôi?
Giọng ông Hải khinh khỉnh.
– Vậy chúng ta đánh bài ngửa nhen, hiện tại dượng đang kẹt, chủ nợ nó đòi rát quá, dượng biết nhà cháu có tiền, cháu coi xem sắp xếp cho dượng mượn một ít, được không? Như vậy cô cháu sẽ vui vẻ về ăn tết, bằng không… cháu cũng biết mà, người ta khi cùng đường, chuyện gì mà chẳng dám làm, đúng không?
– Ông điên rồi sao, đó là mẹ của con gái ông, ông hại cô tôi còn chưa đủ thảm hay sao? Ông Hải cười lạnh.
– Bớt nói nhảm đi, mày nhìn nó hiện tại có dáng vẻ của thảm sao? Người đẹp phơi phới, ăn mặc sang trọng… chậc chậc, tao nhìn còn chảy nước miếng. Nếu mày không muốn cô mày sinh thêm một đứa nữa, thì nhanh mang đến kho hàng của công ty 2 tỷ, đừng nói với tao là gần tết mày không xoay được tiền hay gì cả, tao biết mày sẽ có cách. Nếu trước giao thừa tao không thấy tiền, hoặc mày dám báo công an, vậy thì chờ nhặt xác con cô của mày đi.
– Cô tao đâu, tao muốn nhìn thấy cô tao.
– Được.
Nói xong ông Hải tắt máy, sau đó zalo nhận được vài hình ảnh, trong hình là ảnh cô út bị trói trên ghế, miệng dán băng keo, hai mắt đẫm lệ.
Nhìn cô như vậy, tim tôi như thắt lại, vội vàng gửi tin nhắn thoại.
– Tao nhất định sẽ mang tiền tới, nhưng mày tuyệt đối không được làm hại cô tao, nếu không, dù mày có trốn đến chỗ nào, tao cũng sẽ giết mày…
– Ha ha ha, yên tâm, tao chỉ cần tiền, cô mày dù sao cũng là mẹ của con gái tao, nó chết rồi ai chăm con gái tao… ha ha ha… nhưng điều kiện là mày không làm chuyện dại dột.
Nghe vậy, tôi hơi an tâm một chút, sau đó gọi cho dì Ngọc. Dì Ngọc nghe được tin này cũng giật mình, nói tôi chờ một chút.
Tầm 5 phút sau, đã có số lạ gọi tới, tôi bắt máy lên nghe.
– Alo, cháu là Vũ đúng không, chú là Trung, trưởng phòng công an huyện, tình hình chú đã nghe dì con nói, hiện tại chú sẽ cho người đến đón con, mình gặp nhau rồi bàn bạc nhen.
Trong khoảng thời gian này, cháu nhớ cầm điện thoại, giữ liên lạc với đối tượng, tuyệt đối không nên có lời nói hay hành vi gì khiến đối tượng kích động…
– Dạ.
Tôi nói dối với bà là cô có hẹn với mấy người bạn, khuya mới về, còn tôi thì đi thị trấn chơi, nên ở nhà bà và bé Sương cứ ngủ trước, đừng đợi.
Bà nội cũng không nghi ngờ gì, chỉ bảo nên về trước giao thừa để cúng rước, bà lớn tuổi, với uống cái thuốc bác sĩ đưa thì ngủ rất say, không thể dậy được.
Tôi vâng dạ rồi thay đồ đi ra ngoài, lên xe máy của một chú công an mặc thường phục.
9h đêm, tôi ôm một túi xách lớn bước vào kho hàng.
Kho hàng của công ty vốn đã khóa, lúc này lại mở bung, trong kho ánh sáng mờ nhạt, nhưng đủ để người thấy rõ tình huống.
Cô út bị trói trên ghế, miệng dán băng keo, đang khóc nức nở nhìn tôi, liên tục lắc đầu, ra hiệu tôi chạy đi. Còn ông Hải thì đừng bên cạnh, nhìn ổng có vẻ bơ phờ hơn trước rất nhiều, trong tay cầm một con dao sắc lẹm, đang kề vào cổ cô nói.
– Mở túi ra, ném lại đây.
Tôi im lặng làm theo.
Bịch…
Nhìn thấy trong túi văng ra toàn là tiền mặt 500k mới cóng, mắt ông Hải lóe lên ánh sáng tham lam, nhưng không có hành động thiếu suy nghĩ, mà tiếp tục ra lệnh.
– Mày giơ hai tay lên, nằm sấp xuống sàn.
Tôi ra vẻ sợ hãi, lui ra sau mấy bước nói.
– Ông định làm gì, tiền tôi đã giao cho ông, mau thả cô tôi ra.
Ông Hải lại chĩa mũi dao vào cái cổ trắng ngần của cô út, lạnh giọng nói.
– Tao không muốn nói lần thứ hai.
Thấy vậy, tôi vội vàng nằm xuống, giơ hai tay lên đầu.
– Được được, tôi làm theo ý ông…
– Chậc chậc, không ngờ tình cảm cô cháu mày lại tốt như vậy…
2 tỷ nói đưa là đưa, lúc trước tao bắt nó, nó cũng luôn miệng nói mày sẽ không bỏ qua cho tao, còn hô tên mày kêu cứu…
Chà chà, nếu không phải biết mày và nó là cô cháu ruột, tao còn tưởng tụi bay là người yêu đó chứ… Ông Hải thấy vậy thì cười gằn nói, cẩn thận đi tới, sau đó đột nhiên tung cước, muốn đá vào giữa hông tôi.
Nếu trúng cú đá này, chỉ sợ xương sườn sẽ gãy, hoàn toàn mất đi sức chống cự.
Ông Hải tự nhiên không phải muốn giết người, mà là muốn khống chế tôi lại, sau đó mới an tâm thưởng thức người vợ cũ ngày càng xinh đẹp, xong việc cũng có thể thoải mái rời đi mà không bị sớm truy bắt.
Có số vốn này, hắn sẽ qua Campuchia, gây dựng lại từ đầu.
Chỉ là hắn quá xem thường lực lượng đặc nhiệm của bên công an.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Khi hắn vừa rời xa con tin, còn chưa kịp tung cú đá, tạch…
Một tiếng súng nhỏ nhẹ vang lên trong màn đêm, sau khi là tiếng hét thảm thiết của ông Hải.
– A… Chỉ thấy đùi phải của hắn, không biết từ lúc nào đã bị đạn xuyên qua, máu thịt be bét, nằm ngã lăn trên đất kêu thảm.
Tôi lập tức đứng dậy chạy về phía cô, đề phòng xảy ra bất trắc, bên ngoài, mười mấy đồng chí công an cũng ập vào khống chế ông Hải, xe cứu thương im ắng chạy tới, ông Hải bị còng tay được đưa lên xe, toàn bộ quá trình diễn ra nhanh và tĩnh lặng đến mức bất ngờ.
– Cô, cô có sao không?
Được mở trói, cô út nhào vào lòng tôi khóc nức nở, cũng giống như mẹ lúc trước, bất kỳ người phụ nữ nào gặp phải cảnh này, cũng sẽ hoảng sợ không cách nào kiềm được.
– Sao cháu ngốc như vậy, lỡ hắn làm liều với cháu thì sao…
Cô út khóc một hồi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn tôi trách móc.
Nhưng sâu bên trong lại chan chứa tình cảm khó mà nhận ra, còn có một thức gì đó bị đánh phá, vỡ vụn…
– Cô không sao là tốt rồi, cháu của cô biết võ mà, hắn không làm gì được đâu…
– Đừng có chủ quan như vậy… lỡ… lỡ…
– Cô, cháu không quân tâm sao được, nếu cô có chuyện gì, cháu không sống nổi, bởi vì… cháu yêu cô…
Tôi nói nhỏ vào tai cô, làm cô út thẹn thùng đỏ mặt, may mà mấy đồng chí công an đều ra ngoài, để người nhà an ủi nạn nhân, nếu không thì biết giấu mặt vào đâu.
– Chúng ta ra ngoài thôi, đừng để mấy ảnh chờ lâu.
Cô nhẹ giọng nói, sau đó ngượng ngùng đi ra ngoài.
Hơn 10h, sau khi lấy lời khai và giao chứng cứ xong, tôi và cô út từ trong đồn công an ra ngoài, đột nhiên cô nói.
– Vũ nè, mình ra bãi biển ngồi một lát đi.
Tôi hơi ngạc nhiên, giờ đã hơn 10h rồi, còn đi ngắm biển sao?
Nhưng biết tâm trạng cô đang không tốt, nên tôi chìu theo.
– Tới ghềnh đá đi, chỗ mà hồi bé cô cháu mình hay ra đào nghêu với đập hàu ấy.
– Dạ…
Ghềnh đá là khu vực còn hoang sơ, bãi biển ngắn xen lẫn bãi đá, sóng mạnh, nước lại sâu, nên khu này không cho tắm biển, chỉ có dân trong vùng hay tới đập hàu với câu cá, bình thường cũng rất vắng, nói gì tới nửa đêm 30 tết.
Tôi và cô đi trên bãi biển vắng lặng, chỉ có tiếng sóng biển rì rào, làn gió đêm mát mẻ, cùng với ánh sao sáng ngời trên trời soi bóng dáng mờ nhạt của cả hai.
Ở xa xa, đèn điện sáng ngời, dòng người đông đúc, nhưng bên này khung cảnh tĩnh lặng, giống như thế giới của hai người.
Cô út chủ động nắm tay tôi, cả hai đi về phía một bãi cát nhỏ, xung quanh là những tảng đá cao che khuất tầm nhìn. Cô trải chiếc áo mưa cánh dơi mang theo sẵn lên cát, ra hiệu tôi ngồi xuống, cô cũng ngồi, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, đột nhiên cô nghiên ngời tựa vào vai tôi, lặng lẽ rơi lệ, chậm rãi cất lời.
– Cô gặp ba bé Sương cũng ở trên bãi biển, người ta nói biển Đà Nẵng đẹp hơn biển quê mình, nhưng cô thấy không phải, nơi đó ồn ào, không tĩnh lặng, thoáng mát như nơi đây… khi đó ba bé Sương đang làm tiếp thị cho coca, hai người tình cờ gặp nhau…
– Tuy trong lòng có hơi thích ba bé Sương, nhưng cô không thích làm dâu ngoài ấy, nên đã định ngừng ở tình bạn. Chỉ là lúc đó ba bé Sương thật rất yêu cô, cũng rất chịu khó, còn đồng ý ở rể… cô mở lòng…
– Chỉ là không ngờ, khi có chút tiền trong tay, nhiều tính xấu cũng hiện ra, lại thêm gia đình bên nội bé Sương… cho nên mấy năm nay, vợ chồng tranh cãi rất nhiều lần… nhưng vì bé Sương, cô ráng chịu đựng, ráng khuyên nhủ…
– Cho đến hai tháng trước… mọi chuyện mới vỡ lở, rồi gia đình họ kéo vào gây chuyện, chửi bới, ngăn không cho công nhân làm việc, còn kích động công nhân đòi lương, ép cô phải trả tiền…
– Tối nay khi đi mua trái cây, hắn tìm đến cô, nói mình sắp đi làm ăn xa, có thể sẽ không bao giờ về nữa, có vài lời muốn tâm sự và gửi gắm… cô nghĩ dù sao cũng từng là vợ chồng, coi như gặp lần cuối… ai ngờ…
Nói đến đây cô nấc nghẹn, khóc đến thương tâm. Tôi một tay vuốt tóc cô, tay kia nắm chặt bàn tay trắng mềm, nhẹ giọng nói.
– Tất cả đã qua rồi, từ nay cô út sẽ chào đón một cuộc đời mới, nơi đó chỉ có hạnh phúc, có niềm vui, còn có cả cháu…
Cô út nghe vậy thì hơi chững lại một chút, sau đó lặng yên rơi lệ.
Tôi cứ im lặng như vậy ngồi bên cô, qua rất lâu, khi thấy cô ngừng khóc, mới dịu dàng nói.
– Cháu nhớ lúc bé, mỗi lần cô buồn, cô đều dẫn cháu ra chỗ này, hai cô cháu coi đá như nỗi buồn mà ném ra biển, như vậy mình sẽ không còn buồn nữa.
Nói rồi tôi đứng dậy, chạy ra sau tìm một hòn đá vừa tay, sau đó như đưa bảo vật, hai tay đưa cho cô út.
Thanh Nguyệt nhìn hòn đá trong tay, còn có khuôn mặt cười rạng rỡ của “người đàn ông kia”, tim tự nhiên đập nhanh hơn.
Nàng cố giấu vẻ xấu hổ, cầm lấy hòn đá, đứng dậy, ném thật xa ra biển.
Nhìn hòn đá rơi xuống biển, tâm trạng của nàng tốt hơn rất nhiều, quay qua nhìn “người đàn ông kia” kia, mỉm cười nói.
– Vũ, cảm ơn cháu…
Tôi ôm cô vào lòng, cô không phản kháng, cả người như mềm đi, vòng tay ôm chặt lấy eo tôi.
– Cô út, cô cho con cơ hội được chăm sóc cô nhen? Thân thể cô run rẩy, ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi.
Tôi cũng nhìn cô, đột nhiên lấy hết dũng khí nói.
– Thanh Nguyệt, anh yêu em!
Lần này thân thể cô chấn động kịch liệt, nước mắt trào ra, trong mắt tràn ngập cảm xúc, có giãy giụa, có khát vọng, có sợ hãi, lại có mong chờ… cuối cùng theo cái nhắm mắt mà tan biến.
Nụ hôn dài giống như bất tận, quần áo nhanh chóng rơi đi, thân thể hai người từ từ nằm xuống bãi cát.
Tôi đặt cô út xuống chỗ áo mưa, sau đó nằm đè lên.
– Vũ… a…
Tôi đè chặt cô út xuống hôn hít cuồng nhiệt, những nụ hôn vội vã khắp mặt, khắp cổ khiến cô bối rối.
Thanh Nguyệt giống như bản năng, chút lý trí cuối cùng còn sót lại cố đẩy cháu trai ra nhưng không thể, cũng không biết là do cánh tay yếu ớt, hay là nó vốn dĩ chẳng muốn đẩy ra.
– Vũ… đừng…
Tôi hôn dần xuống dưới, hương thơm da thịt như dẫn lối cho cái miệng tham lam, chẳng mấy chốc đã tới chỗ khe ngực sâu hút. Tôi dí mặt vào giữa hai trái đào tiên mà hít hà, rồi lại hôn hít liếm láp phần ngực lộ ra, sau đó nhanh chóng cởi cái áo ngực vướng víu đi.
– Không…
Áo ngực bị vứt sang bên, Thanh Nguyệt thẹn thùng vội lấy hai tay che ngực.
Cũng không phải lần đầu, nhưng nàng biết, hôm nay ý nghĩa hoàn toàn khác biệt…
Tôi cúi xuống ghé vào tai cô út, hơi thở nóng bỏng dồn dập:
– Làm bạn gái cháu nhen…
– Không… được… hai ta là… á…
Tôi nắm hai tay cô út đẩy ra, ấn chặt xuống cát, bầu ngực trần hoàn toàn phơi bày trước mặt cháu trai.
Thanh Nguyệt nhắm tịt mắt lại, xấu hổ ngoảnh mặt sang bên.
Dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn điện xa xa, từng đường nét nóng bỏng vẫn hiện rõ mồn một trước mắt.
Hai bầu ngực căng tròn đồ sộ, trắng nõn không tì vết, núm vú đỏ hồng, nhẹ nhàng ngự trị trên đỉnh trái đào tiên như đang e ấp mời gọi, tôi không thể chờ đợi, vội cúi xuống ngoạm lấy vú cô út.
– Ưh… Cô khẽ rên rỉ, người hơi cong lên khi ngực bị cháu trai ngậm lấy.
Tôi biết hôm nay mình sẽ thành công, vì vậy cực kỳ kích động, điên cuồng ngấu nghiến ngực cô.
Mềm mại, nõn nà, căng mọng…
Miệng và lưỡi tôi như tan chảy trong sung sướng, tôi hết ngoạm vú bên này lại lần sang vú bên kia, hết bú lại mút, hết mút lại liếm láp không sót một ngóc ngách nào.
– A… ư…
Hơi thở của Thanh Nguyệt bắt đầu gấp gáp, những tiếng rên rỉ xuất hiện ngày càng nhiều.
Nơi nhạy cảm bị cháu trai tấn công khiến cả người nàng rạo rực nóng ran, đầu óc nàng hoàn toàn mụ mị, tim đập thình thịch, nhất thời không biết quyết định này là đúng hay sai.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Chút lý trí còn sót lại khiến cô muốn ngăn cháu trai, nhưng loại khát vọng kia nhanh chóng xâm chiếm tất cả. Cơ thể nàng đã phản ứng lại với sự tấn công cuồng nhiệt của cháu trai, nàng bắt đầu thấy khoái cảm bùng lên râm ran nơi đầu vú.
Từ những lần “vụng trộm” trước đó, thật ra nàng đã biết, ngày hôm nay cuối cùng rồi sẽ đến.
Mà trải qua nhiều chuyện như vậy, Thanh Nguyệt cũng đã mở lòng với “người đàn ông kia”.
Chỉ là khi thời khắc ấy đến, nàng lại hơi sợ hãi.
Tôi thấy cô út không giãy giụa nữa, liền thôi giữ tay cô, hai tay luồn xuống dưới lưng, ôm chặt cơ thể mát rượi.
– A… Vũ… ư…
Nàng cong người lên, khẽ run rẩy mỗi khi “người đàn ông kia”cắn nhẹ đầu ti.
Mùi thơm cơ thể của cô út khiến tôi hưng phấn, điên cuồng hôn hít khắp mặt khắp cổ, rồi lại quay về bú liếm bầu ngực trần nóng bỏng.
– A… a… ưm…
Thanh Nguyệt không kìm được mà rên thành tiếng, ngực bị cháu trai ngấu nghiến liên tục làm nàng bị kích thích thực sự, bên dưới đã ươn ướt rồi…
Tiếng rên của cô út làm tôi như phát điên, ham muốn chiếm hữu trào lên mạnh mẽ, tôi đưa tay xuống cởi cả quần dài và quần lót của cô ra. Lúc này trên người cô út đã không còn gì che chắn.
Tôi không thể chờ thêm được nữa, nhanh chóng cởi quần mình ra, dương vật to dài sớm đã cứng ngắc.
Nhưng tôi biết như vậy còn chưa đủ.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, tôi nhìn xuống nơi thần bí nhất của cô út.
Giữa hai chân thon dài trắng nõn, là một cái lồn nhô cao, múp máp, lông lồn được tỉa tót gọn gàng, chỉ có một nhúm lưa thưa trên mu, hai bên mép trắng hồng.
Đưa mũi tới gần, cũng giống như dì Ngọc và mợ Hoàng Lan, lồn cô út cũng thoang thoảng mùi thảo dược, sạch sẽ mà thơm tho.
Chụt chụt…
Tôi ngậm lấy hột le hơi hé ra nút cái chụt, làm cô út giật bắn người, giống như đứt hơi.
– A… không… đừng Vũ ơi… không được… hơ…
Hai chân cô siết chặt như muốn vặn nát đầu của tôi, hạ bộ hẫy lên thật cao, người run lẩy bẩy.
Tôi cũng bất ngờ, không ngờ chỉ một cái mút, cô liền cao triều.
Tôi liếm lồn cô tầm 5 phút, cả người cô liền không còn chút sức lực nào nữa, rũ rượi nằm trên bãi cát. Thấy thời cơ đã tới, tôi chồm người lên, vừa ngấu nghiến ngực cô út, vừa dùng chân tách hai đùi cô ra, chèn hạ bộ mình vào giữa.
– Vũ… đừng… cháu…
Cả người Thanh Nguyệt đã mềm nhũn, nhưng vẫn cố đẩy cháu trai ra, có lẽ một chút lý trí còn sót lại khiến nàng muốn ngăn chuyện này.
Nàng và “người đàn ông kia” là cô cháu ruột, chuyện này là loạn luân.
Tôi banh đùi cô út ra rộng hơn, đẩy dương vật tiến lại nơi mà mình hằng ao ước.
– Vũ… a… dừng… lại… ư… a…
Cô út nói ngắt quãng trong hơi thở hổn hển, cố giãy giụa yếu ớt.
Tôi đẩy dương vật mình tiến tới.
Một dòng điện xoẹt qua khiến cả hai rùng mình, tôi biết đầu dương vật đã chạm vào cửa lồn của cô út rồi.
Sau đó từ từ nhấn vào.
Thanh Nguyệt nhăn mặt, cảm giác đau đớn nơi từ thể bùng lên.
Nàng đã rất lâu, rất lâu rồi không ăn nằm với chồng cũ, âm đạo sẽ co thắt theo thời gian, lại thêm thứ kia lớn hơn chồng cũ rất nhiều, khiến nàng chịu không nổi, dù nước nhờn đã lên láng.
Đầu dương vật nhẹ nhàng tách hai mép thịt ra, mạnh mẽ tiến vào.
Khoái cảm râm ran xuất hiện, tôi hít một hơi sâu.
– A…
Thanh Nguyệt rên lên thành tiếng, sau cú nhấn mạnh, dương vật đã đâm lút cán vào trong lồn nàng.
Ấm áp, ẩm ướt…
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.
Chỉ có tiếng sóng vẫn rì rào bản tình ca của mình.
Hai thân thể trần truồng như đông cứng, chỉ phát ra những tiếng thở gấp gáp.
Tôi như kẻ mất hồn, cứ đờ ra như thế mất mấy giây, dường như vẫn chưa tin dương vật mình đang đâm vào lồn cô út.
Đến khi khoái cảm rạo rực tê tái từ dương vật truyền lên não, tôi mới như bừng tỉnh.
Đúng rồi, dương vật của tôi đã đút vào lồn cô út rồi.
Đầu óc tôi như nổ tung, nhẹ nhàng rút dương vật ra, rồi lại đâm vào sâu lút cán, bắt đầu đụ cái lồn nóng bỏng kia. Ót… phạch…
Chật quá, tôi không thể tin lồn cô út lại chật đến vậy, đây là lồn của người đàn bà đã qua sinh nở ư?
Sao chẳng khác nào lồn của mợ Hoàng Lan vậy?
Nói đến mới nhớ, lồn của dì Ngọc cũng vậy, trên mạng không phải nói đàn bà sinh nở xong, lồn sẽ giãn ra, không còn bót nữa sao?
Bạch… bạch…
– A… ư… a…
Thanh Nguyệt vừa rên rỉ vừa nhắm chặt mắt lại, không dám đối diện với sự thật. Lồn nàng đã bị cháu trai chiếm đoạt, mối quan hệ cô cháu đã hoàn toàn bị xóa bỏ.
Nàng đã thực sự bước chân qua ranh giới loạn luân rồi…
Tôi càng đụ càng sướng, dương vật được cái lồn chật chội của cô út siết chặt, mỗi lần nhấn vào liền dâng lên khoái cảm đê mê ngây dại.
– Bạch… bạch… bạch…
– Ư… a… ư…
Tôi đụ ngày càng nhanh, nước nhờn trong lồn cô út tiết ra ngày càng nhiều, khiến dương vật tôi ra vào trơn tru hơn. Cơ thể Thanh Nguyệt chuyển động lên xuống nhịp nhàng theo nhịp đụ của cháu trai, hai bầu ngực trần cũng theo đó mà nảy lên nảy xuống trông thật kích thích.
Tôi không kìm nổi cúi xuống ngoạm lấy vú cô út ngấu nghiến, bên dưới vẫn đụ vào lồn phầm phập.
– A… a… ư… a…
Thanh Nguyệt rên ngày càng to, cả hai nơi nhạy cảm nhất bị tấn công khiến nàng quằn quại khổ sở.
Những suy nghĩ áy náy, tội lỗi ban đầu dần dần tan biến, thay vào đó là khoái cảm đê mê đang trào dâng ngày càng mãnh liệt.
Suy cho cùng nàng cũng chỉ là phụ nữ, là con người bình thường mà thôi. truc tiep bong đá
Trải qua nhiều chuyện dồn dập như vậy, ranh giới của nàng vốn đã mong manh, lại thêm lúc này đã vượt qua giới hạn, cơ thể nàng cứ thế phản ứng lại theo bản năng.
Cả người nàng mềm nhũn như không còn sức lực, giờ đây ý nghĩ phản kháng đã không còn một chút nào nữa, chỉ biết nằm im mặc cho cháu trai đụ mình.
Bầu trời đầy sao trải dài mênh mông vô tận, thi thoảng lại có ngôi sao băng kẻ một vệt sáng trên bức tranh hùng vĩ.
Biển vẫn đưa những con sóng dịu dàng vỗ vào bờ cát, chỉ khác là tiếng sóng như bị âm thanh gì đó lấn át…
Bạch… bạch… bạch…
– A… ư… ư… a…
Tôi bắt đầu tăng tốc, khoái cảm điên dại khiến tôi như con quái vật xổng chuồng, liên tục đâm vào lồn cô út như máy khâu.
Thành âm đạo của nàng như vô số bàn tay nhỏ, liên tục xoa bóp lấy thân dương vật to lớn nóng hổi kia.
Thanh Nguyệt nhăn mặt khổ sở, vừa thở hổn hển vừa phát ra những tiếng rên dồn dập.
To quá, dương vật của cháu trai to và dài hơn chồng nàng rất nhiều, mỗi lần nhấn vào lại khiến Thanh Nguyệt tê tái.
Nàng như chiếc thuyền nhỏ bé trước những con sóng tình cuồng nhiệt của cháu trai, bị cuốn đi, bị nhấn chìm trong đê mê ngây dại.
“Người đàn ông kia” thực sự làm nàng ngây ngất, biết thế nào mới là tình dục thật sự.
Lồn nàng như bị thiêu đốt, tay nàng bấu chặt vào hai cánh tay cháu trai, cảm giác như sắp không chống đỡ nổi nữa, nàng rên to đến mức át cả tiếng sóng.
Bạch… bạch… bạch… bạch… bạch…
– A… Vũ… ư… a… a…
Tiếng rên đầy kích thích của cô út làm tôi như phát điên, ham muốn đẩy cao tột bậc, tôi dồn sức đâm những cú như trời giáng vào lồn cô, cú nào cũng sâu lút cán, đè thật mạnh lên cổ tử cung.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 72 |
| Ngày cập nhật | 26/01/2026 13:39 (GMT+7) |