Truyện sex » Truyện sex dài tập » Hành trình khó khăn » Phần 72

Hành trình khó khăn


Update Phần 72

Phần 72

Qua mấy phút, hai người mới lấy lại hơi, tôi nhẹ nhàng rút dược vật ra khỏi lồn dì.

Lỗ lồn của Như Ngọc mở to, chảy đầy tinh trùng, nó xuất nhiều lắm, nàng cảm giác tinh trùng của cháu trai đang tràn ngập trong lồn nàng, rồi chảy ra một vũng trắng đục trên sàn nhà, sau đó theo dòng nước trôi đi.

– Dì… cháu yêu dì…

Tôi hôn lên môi dì Ngọc rồi khẽ nói.

Như Ngọc chỉ im lặng nhìn cháu trai của mình mà không nói gì.

Tôi đỡ dì ngồi dậy, hai người tranh thủ tắm rửa lại rồi mặc đồ đi ra ngoài.

Tôi ra trước, cùng chị Hương trò chuyện xem chiều nay có nên theo ông ngoại đi thăm bạn cũ của ông không, hay ở lại chơi tiếp.

– Hai đứa đều phải theo ông đi thăm xuân, không được trốn đâu.

Nhưng ông ngoại ngồi bên cạnh đã dặn dò.

Dượng Tâm cũng nhìn con gái và tôi nói.

– Đây là cơ hội rất tốt để các con tạo dựng mối quan hệ sau này, đừng có bỏ lỡ, nếu không nhờ ông ngoại, các con muốn gặp, người ta cũng không tiếp đâu.
– Dạ.

Nghe vậy, tôi và chị Hương đều ỉu xìu, không dám cãi lời.

Thời điểm món ăn sắp được mang ra, thì dì Ngọc cũng đến.

Thấy mẹ đi lại hơi khó khăn, chị Hương kinh ngạc hỏi.

– Mẹ, chân mẹ làm sao vậy?

Dì Ngọc hơi mất tự nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thản nhiên ngồi xuống nói.

– Không để ý vấp ở phòng tắm, cổ chân hơi đau chút thôi.

Dượng Tâm nghe vậy thì không hỏi nhiều, nhưng tôi nhạy bén nhận ra, hình như dượng không mấy quan tâm dì lắm, mà dì cũng chẳng để ý tới dượng, chỉ ngồi xuống bên cạnh mẹ và bà ngoại, vừa ăn vừa trò chuyện. Chỉ có Hoàng Lan, nàng nhìn chằm chằm vào mặt chị chồng một lúc, trong lòng không khỏi dâng lên một ý nghĩ hoang đường.

Nhưng nàng lập tức lắc đầu, vội vàng ném cái ý nghĩ hoang đường kia đi.

Sau khi nghỉ trưa, dì Ngọc lấy lý do hơi mệt, không muốn đi chúc xuân, còn mẹ thì hồi giờ ít khi tham gia mấy cái này, nên cũng ở lại khu trung tâm để tự tham quan.

Nghe vậy, tôi thật sự rất muốn ở lại cùng mẹ và dì, nhưng đáng tiếc ông ngoại không cho.

Nhìn ô tô rời đi, Như Tuyết như trút được gánh nặng nào đó, nàng sợ mình không nhịn được cảm xúc, sẽ bảo con trai ở lại, cùng mình đi dạo trong thế giới chỉ có hai người.

Từ sáng đến giờ, nhìn con trai luôn lén nhìn mình, ánh mắt không giấu được nỗi buồn, nàng cũng có chút không đành lòng.

Nhưng lý trí của một người mẹ, ngăn không cho nàng làm ra hành động vượt quá giới hạn nào.

Đang định cùng chị quay về phòng, rồi tính xem hai chị em sẽ đi tham quan ở đâu tiếp, đột nhiên bên cạnh có một nhóm mười mấy người đi tới, mỗi người ai cũng mang balo, cầm gậy dò đường, nhìn là biết chuẩn bị trekking xuyên rừng. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên tầm hơn 40, rất điển trai, còn toát ra khí chất học thức, lịch lãm của người thành đạt.

Khi nhìn thấy Như Tuyết và Như Ngọc, ánh mắt hắn không khỏi sáng rực, mà không chỉ hắn, mấy tên đàn ông trong nhóm đều nhìn chằm chằm, chỉ thiếu điều chảy cả nước miếng.

Còn đám phụ nữ trong đoàn thì tự nhiên không vui, ai nấy đều nhìn với ánh mắt ghen tị.

– Tuyết, là em sao, em cũng đi du lịch đầu năm hả?

Người đàn ông trung niên kia hớn hở chạy tới, cực kỳ nhiệt tình hỏi thăm.

Như Tuyết cũng nhận ra người tới, hơi kinh ngạc hỏi.

– Anh Đạt, chào anh, anh và mọi người chuẩn bị trekking xuyên rừng hả?
– Uhm em, anh cùng các thầy cô trong trường tổ chức du xuân, đây là…

Vừa nói, Đạt vừa nhìn về phía Như Ngọc, sâu trong mắt lóe lên vẻ si mê và tham dục, nhưng bị hắn che giấu rất khá, dù Như Ngọc là cảnh sát cũng không phát hiện được.

Như Tuyết lịch sự giới thiệu.

– Đây là chị gái em, tên Như Ngọc. Đạt cười lịch sự gật đầu, sau đó tự giới thiệu.
– Chào em, anh tên Đạt, hiệu trưởng trường THPT Tô Hiến Thành, là bạn của vợ chồng Tuyết.
– Chào anh.

Như Ngọc lịch sự chào lại, chỉ là không biết vì sao, nàng bản năng không thích người đàn ông này.

Là cảnh sát, nàng có một loại giác quan cực kỳ nhạy bén, người đàn ông tuấn tú lịch sự này, nhìn bề ngoài rất nhiệt tình và thân thiện, nhưng nàng lại thấy hơi là lạ, nói chính xác hơn là giả tạo.

Sau đó Đạt quay sang mấy thầy cô trong trường, giới thiệu Như Tuyết cho mọi người.

– Giới thiệu với mọi người, đây là Tuyết, giảng viên trường Đại học văn hóa nghệ thuật, chồng c… chồng Tuyết là bạn thân của anh, chắc mọi người từng nghe qua, Tổng giám đốc Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương.

Mấy người đi cùng đều kinh ngạc, nhất là vài thanh niên kia, thần sắc đều ảm đạm, biết mình vĩnh viễn không có cơ hội.

Sau đó Đạt nhìn ngó xung quanh, nghi hoặc hỏi.

– Chỉ hai chị em đi du xuân sao? Như Tuyết nói.
– Ba em cùng những người khác đi chúc tết vài chiến hữu cũ, em và chị Ngọc không thích ồn ào, nên định ở lại tự mình tham quan.

Đạt nghe vậy thì mắt sáng rực, cười đầy thân thiện nói.

– Bọn anh chuẩn bị trekking xuyên rừng, nếu tụi em không chê, có thể gia nhập, mọi người cùng nhau khám phá rừng nguyên sinh?

Vốn dĩ Như Tuyết cũng có dự định trải nghiệm trekking xuyên rừng, nhưng lại sợ ghép với đội nào đó không quen, sẽ ảnh hưởng tới cảm xúc.

Hiện tại nghe Đạt rủ, thì nhìn qua chị Ngọc hỏi ý, Ngọc nghĩ nghĩ, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Đạt thấy vậy thì mừng rỡ, tự mình đi thuê đồ cho hai người đẹp, thái độ nhiệt tình đến mức khiến mấy cô giáo trong đoàn ghen tị ra mặt.

Trong quá trình trekking xuyên rừng, tuy Đạt cố gắng kiềm chế, nhưng không thể tránh được biểu hiện ra lòng ái mộ với Như Tuyết, như muốn nắm tay dìu qua suối, đưa nước, quạt mát khi nghỉ ngơi…

Mà tính cách của Như Tuyết thì chắc ai cũng hiểu, mới đầu nàng còn hơi ngại, nhưng khi Đạt thể hiện quá mức, lại thêm thái độ của mấy cô giáo trong đoàn, nên sắc mặt nàng lạnh tanh.

Như Ngọc hiểu ý em, nên khi trekking xuyên rừng mới đi được một phần ba, nàng liền nói.

– Tuyết nè, vừa rồi chị thấy có mấy khu mọc lan dại đẹp lắm, đúng loại em thích luôn, không bằng chị em mình quay lại xem đi?
– Uhm, em cũng thấy hơi mệt.

Sau đó nàng quay sang nhìn mọi người, áy náy nói.

– Mọi người cứ tiếp tục nhen, em và chị Ngọc quay về, lâu ngày không vận động, đi không nổi nữa.

Đạt tự nhiên rất không muốn, nhưng mấy cô giáo trong đoàn lại liên tục gật đầu, bảo hai chị em mệt thì quay về, đoàn họ sẽ đi tiếp.

Ý đuổi khách không cần nói cũng biết.

Hắn là người dẫn đoàn, lại thêm hai người đẹp đều bày ra vẻ khó chịu, nên hắn đành bất đắc dĩ, dặn dò hai người cẩn thận, sau đó mới cùng đồng nghiệp rời đi.

Chờ đoàn của Đạt đi rồi, Như Ngọc mới trêu chọc em gái.

– Hình như thằng cha kia kết em? Như Tuyết chỉ cười nhạt, không có để ý lắm.
– Mình về thôi chị.
– Uhm, đang tính làm chuyến xuyên rừng, tự nhiên gặp thằng cha này liền mất hứng.

Sau đó Như Ngọc lại nói.

– Nếu thằng Vũ ở đây thì tốt, có nó dẫn chị em mình đi, vừa an toàn vừa vui vẻ.

Như Tuyết nghe vậy, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của con trai, nhớ đến những lần nó liều mình bảo vệ nàng, nhớ đến nụ hôn ngọt ngào khi ở trên đồi vắng… tâm trạng nàng lại rối bời.

Như Ngọc không có nhận ra thần sắc của em gái khác thường, vừa đi vừa lầm bầm, thời điểm sắp về lại khu trung tâm, đột nhiên chuông điện thoại của nàng vang lên.

Sau khi nghe điện thoại, sắc mặt Như Ngọc hơi vội vàng, nói với em gái.

– Chị phải về phòng gửi một văn kiện quan trọng cho đồng nghiệp, em từ từ đi về sau nhen. nhà cái uy tín

Như Tuyết thấy chị vội vàng thì gật đầu.

– Dạ, chị cứ chạy về trước đi, nơi này cách khu trung tâm không xa, em dạo quanh một chút rồi từ từ về cũng được. Như Ngọc gật đầu, sau đó vội chạy đi…

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Tầm 16h chiều, tôi đang cùng chị Hương và mấy thanh niên nam nữ trong “vòng tròn quyền quý” giao lưu, uống chút rượu, bầu không khí khá vui vẻ và hòa hợp.

Dù sao những thanh niên nam nữ ở đây, tương lai không lâu đều sẽ trở thành người nổi bật trong các lĩnh vực quan trọng, hiện tại có thể giao lưu kết bạn là chuyện rất có lợi.

Chị Hương thì rất được mấy thanh niên xung quanh săn đón, dù sao chị không chỉ xinh đẹp, mà tính cách còn rất tốt, ai thấy mà không mê. Còn tôi thì nói sao nhỉ, ánh mắt mấy chị đều sáng rực, như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, có bà chị bạo dạn sau khi ngà ngà say liền tuyên bố muốn bao nuôi tôi, làm cả bàn cười vang.

Chị Hương thấy vậy còn đổ thêm dầu vào lửa, nói tôi trước giờ chỉ lo học, còn chưa có bạn gái, làm bà chị kia nhìn tôi chớp chớp mắt, chỉ còn thiếu nói đi thuê phòng.

Đúng lúc này điện thoại tôi đổ chuông, là dì Ngọc gọi, tôi hơi kinh ngạc, xin phép một tiếng rồi ra xa nghe máy.

– Alo, cháu nghe nè dì!
– Vũ, mẹ cháu không liên lạc được, cũng không thấy về khu trung tâm, hồi tầm 15h, dì có việc bận nên về trước…

Dì Ngọc dùng tốc độ rất nhanh kể đại khái sự tình.

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

… Bởi vì điện thoại vẫn gọi được, chỉ là không bắt máy, dì sợ mẹ cháu chỉ là để chế độ rung, hay đang bận gì đó nên không nghe máy, vì vậy chưa có báo đội cứu hộ, cháu thử gọi xem có liên lạc được không…

Tôi nghe vậy thì nhíu mày, nghe dì Ngọc nói, lúc đó mẹ đã ở rất gần khu trung tâm, vùng này nhiều người qua lại, cũng không có thú vật hay chỗ nào nguy hiểm, theo lý mà nói thì rất an toàn.

Hơn nữa chỉ mới tách ra tầm 1 tiếng, nếu lập tức gọi cứu hộ thì hơi quá, nên dì Ngọc mới bảo tôi gọi thử xem mẹ có nghe máy không. Nhưng tôi thì luôn đặt an toàn của mẹ lên hàng đầu, sau khi gọi hai ba cuộc vẫn không thấy mẹ nghe máy, tôi liền không chờ được nữa, chạy về nói nhỏ với chị Hương vài câu, sau đó xin phép rời đi trước.

Tôi không nói là mẹ mất tích, mà nói mẹ hơi mệt do bệnh cũ, tôi về xem thử có cần giúp gì không.

Tầm nửa tiếng sau, tôi đi taxi về lại khu trung tâm, thấy dì Ngọc đang lo lắng chờ đợi.

Vừa gặp dì tôi đã hỏi.

– Dì, vị trí mẹ và dị tách ra ở chỗ nào?
– Đi theo dì.

Dì Ngọc dẫn tôi chạy đến vị trí lúc trước hai chị em tách ra, sau đó nói.

– Khi đó dì với mẹ cháu chia tay ở đây, tầm nửa tiếng sau, tức là tầm 15h30 thì xong việc, gọi điện cho mẹ cháu nhưng không được, tìm trong khu trung tâm, với trở lại đây kêu gọi cũng không thấy, sau đó mới gọi cháu.

Dì Ngọc phân tích tiếp.

– Hiện tại có thể loại bỏ khả năng mẹ con về khu trung tâm, đi về đường cũ theo nhóm tay Đạt càng không thể, nên chỉ có thể đi theo hai đường này. Dì gọi con về, là để mỗi người tìm một đường, tầm 17h nếu còn tìm không thấy, thì mình báo đội cứu hộ.

Tôi nhìn hai ngã rẽ dì Ngọc chỉ, dựa theo linh cảm chỉ con đường bên trái nói.

– Con đi đường này, nếu tới 17h mà dì không phát hiện tung tích của mẹ, thì trở về gọi cứu hộ, con sẽ đi tìm tiếp.

Dì Ngọc gật đầu, đưa cho tôi một cái đèn pin.

– Vậy cũng được, nhớ giữ liên lạc.
– Dạ.

Nói xong hai người liền tách ra, tìm theo phương hướng mình chọn, vừa đi vừa hô to, hoặc hỏi mấy nhóm du khách lẻ tẻ đang trở về, nhưng không ai nhìn thấy.

Trong rừng trời tối rất nhanh, nhìn ánh sáng dần dần mờ nhạt, lòng tôi càng lúc càng lo lắng.

Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/

Như Tuyết vừa nhìn khung cảnh rừng núi âm u xung quanh, vừa xoa xoa phía sau đầu đau nhức vì bị va đập vào đá khi đang cố hái một cây lan rừng bên khe suối.

Bởi vì đá trơn, nàng lại không chú ý, dẫn đến trượt chân ngã đập đầu vào đá ngất xỉu. Nhìn khe suối phía dưới, Như Tuyết sợ đến xanh mặt, nếu lúc đó nàng rơi xuống đó, dù suối không sâu, nhưng dưới tình huống bất tỉnh, chỉ sợ…

Nàng nhìn xung quanh, tìm không thấy ba lô đi rừng, nàng nhớ lúc ấy mình đứng trên ba lô, hẳn là khi ngã đã đạp nó rơi xuống suối rồi.

– Chết thật, điện thoại cũng ở trong đó…

Khè khè…

Nàng nói xong liền muốn đứng dậy đi về khu trung tâm, nhưng đột nhiên cảm thấy mông đau nhói, làm Như Tuyết giật bắn mình.

Quay đầu lại, nhìn thấy thứ vừa cắn mình kia, sắc mặt Như Tuyết tái nhợt, chân lảo đảo ngã lăn trên đất, miệng lắp bắp.

– Rắn… rắn…

Nàng vừa nói vừa lấy đất đá xung quanh ném về phía con rắn cắn xong liền quay đầu bò đi kia.

Vì trời tối nên nàng không nhận ra là rắn gì, nhưng bản năng sợ hãi của phụ nữ với rắn, lại khiến cơ bắp cả người nàng cứng ngắc, không cách nào di chuyển được.

Rắn thì đi rồi, nhưng Như Tuyết thì không dám đi, bởi vì nàng bị “rắn độc” cắn rồi. Đúng vậy, Như Tuyết cảm thấy mình bị “rắn độc” cắn, nếu không thì vì sao cả người lại cứng ngắc như thế này?

Vết cắn lại ở mông, nàng không cách nào xử lý được.

– Có ai không, cứu tôi với.

Vẻ mặt của Như Tuyết có chút tuyệt vọng.

Nơi này vốn dĩ cách đường mòn hơi xa, nếu như ban ngày, nói không chừng có du khách đi ngang qua, hơi chú ý sẽ nghe thấy, nhưng hiện tại trời đã lờ mờ, du khách sớm trở về hết, ai còn nghe được nữa.

Mà nàng thì bị “rắn độc” cắn, từ vị trí này về khu trung tâm, đi ban ngày mất cũng phải 45 phút, hiện tại trời tối, dù cả tiếng cũng chưa chắc về tới nơi.

Nàng nghĩ kia hẳn là “rắn hổ mang”, vì tuy không nhìn rõ rắn gì, nhưng nó rất to, ít nhất cũng phải gần 2m, mà độc của nó phát tác rất nhanh, tầm 30 phút là độc lan tràn toàn thân, gây ra triệu chứng mệt, buồn nôn, sụp mí mắt, nói khó, nuốt khó…

Khi đó nàng không chỉ không đi được, mà ngay cả kêu cứu cũng không được.

Trong đầu Như Tuyết liên tục tưởng tượng những hình ảnh khủng bố.

– Có ai không… cứu tôi với… Nghĩ tới mình có khả năng sẽ chết, dù bình thường nàng lạnh lùng bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng lo lắng hoảng sợ.

Mà trong giờ phút đó, người nàng nghĩ tới đầu tiên lại vẫn là con trai.

– Vũ ơi… Vũ… con tới cứu mẹ đi… mẹ… mẹ không muốn rời xa con…

Như Tuyết lẩm bẩm, nước mắt bất giác rơi như mưa.

Nàng muốn ngồi dậy rời đi, nhưng cả người cứng ngắc.

Xong, độc “phát tác” rồi.

Cảm giác tuyệt vọng gần như xâm chiếm toàn bộ tâm thần của Như Tuyết, khiến thân thể nàng run rẩy.

Nhìn mình “từ từ chết đi”, thử hỏi ai mà không sợ?

– Vũ… con đã hứa sẽ không để mẹ chịu bất kỳ tổn thương hay nguy hiểm gì mà… sao con lại thất hứa, mẹ không quan tâm con nữa… con là đồ thất hứa…

Như Tuyết vừa khóc vừa lẩm bẩm.

Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn lặn sau ngọn núi, khu rừng trở nên đen nhánh.

Tôi vừa lia đèn pin vừa hô to.

– Mẹ ơi… ơi…

Nhưng chỉ nhận được từng tiếng vọng rợn người.

– Vũ… cứu mẹ…

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt từ xa vọng lại.

Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng trong sự tĩnh lặng của buổi tối, lấy thính giác nhạy bén của tôi vẫn nghe được rõ ràng.

Là thanh âm của mẹ!

Sắc mặt tôi mừng rỡ, nhanh chóng chạy theo hướng âm thanh truyền tới.

– Mẹ ơi… ơi… mẹ…

Trong rừng Cát Tiên nhiều cây cối rậm rạp và núi đá, nhưng tôi di chuyển rất nhanh, không để ý tới cành gai cào vào người.

– Vũ… là con phải không… mẹ ở đây… Vũ ơi…

Càng đến gần, giọng của mẹ càng rõ ràng hơn, làm tôi kích động.

– Mẹ… mẹ đừng sợ… mẹ ơi…

Khi đến bên dòng suối nhỏ, chỉ thấy mẹ đang ngồi tựa vào tảng đá, quần áo hơi lấm lem, nước mắt như mưa. Lúc này sắc mặt mẹ tái nhợt, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ vui mừng.

– Mẹ, mẹ làm sao vậy?

Tôi vội vàng chạy tới bên mẹ, thần sắc lo lắng hỏi.


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Thông tin truyện
Tên truyện Hành trình khó khăn
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Update Phần 72
Ngày cập nhật 26/01/2026 13:39 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Thuần hóa mẹ tôi - Tác giả Đom Đóm
Sau khi bơm hết tinh trùng mình vào người mẹ tôi, tôi lật đật chạy qua nhà thằng Tiến ngay lập tức. Phần vì tò mò và cũng có phần nghi ngờ trong đó vì nó có bao giờ bày ra trò gì tốt đẹp đâu. Tôi gõ cửa nhưng một lúc lâu sau, thằng Tiến mới mò xuống mà mở cho tôi. Sao có mình mày ở nhà...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ máy bay Đụ mẹ ruột
Ham muốn tiềm ẩn
Sáng hôm sau tôi đi học còn bà liên thì dọn dẹp nhà cửa sau đó khóa cửa rồi đi về bà ta. Cả buổi sáng hôm đó tôi không thể nào tập trung học được tôi nhớ tới mẹ, hay chính xác hơn là nhớ tới những lúc ân ái với mẹ, nhớ cái âm đạo đáng yêu cánh cửa đã cho tôi vào đời, nó thật ấm...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ máy bay Đụ mẹ ruột Truyện bóp vú Truyện bú vú Truyện người lớn Truyện sex ngoại tình
Giang hồ
Nghiên cứu dục tình Buổi sáng im ắng vắng lặng lạ thường. Quen sống nơi sông nước nên thằng Sáng rất thính và cơ thể tự cảm nhận được sự bất thường nơi xung quanh để báo lên não xử lý. Cái đồng hồ trên tường vẫn cạch cạch nhè nhẹ đều đặn mỗi phút khi chạy cây kim dây. Nhà cửa...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện móc lồn Truyện sex phá trinh
Cực phẩm dâm dục - Tác giả Leysek
Thảo đến công ty, vào phòng thấy khuôn mặt ông Hùng không được tươi tỉnh cho lắm, cô tiến đến hỏi : Anh sao thế? Có chuyện gì à? Không có chuyện gì đâu. Anh bình thường mà. Ông Hùng cố dấu nỗi lòng. Nhìn cái mặt xị ra như kia mà bảo không có chuyện gì. Chắc vẫn ghen và thấy ấm ức khi...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Bố chồng nàng dâu Con gái thủ dâm Đụ công khai Đụ lỗ đít Đụ máy bay Đụ mẹ ruột Đụ mẹ vợ Đụ tập thể Đụ vợ bạn Gái một con Làm tình nơi công cộng Làm tình tay ba Sextoy Thọc tay vô đít Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện les Truyện liếm lồn Truyện người lớn Truyện sex ngoại tình Vợ chồng
Làm tình với bạn bè
Hồi ấy học sinh cấp 3 nhé, mình còn học ở HN. Trường mình thì thuộc dạng học cả 2 buổi sáng và chiều. Đã thế nhà mình thì xa, thế là cùng đám bạn buổi trưa cứ thuê nhà nghỉ nghỉ trưa ăn uống rồi chiều lại đi học tiếp. Mà cái đám bạn mình thì cũng chơi khá thân, toàn bạn cùng lớp...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tâm sự bạn đọc Truyện bóp vú Truyện sex có thật Truyện sex Full Truyện sex hay
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex