Cánh cửa vừa khép lại sau lưng cậu, Vũ đã nhận ra ngay bầu không khí khác hẳn hôm trước. Cô Huyền không ngồi sau bàn làm việc. Cô ngồi ở bộ ghế tiếp khách, lưng thẳng, hai chân bắt chéo, dáng ngồi vừa kín kẽ vừa mang một thứ uy quyền lạnh lùng quen thuộc.
“Ngồi xuống.”
Giọng cô ngắn gọn, không thừa một chữ.
Vũ vâng lời, đưa bản tường trình dày hơn hai trang giấy đặt lên bàn kính trước mặt cô. Cậu cúi đầu, thái độ ngoan ngoãn đến mức gần như vô hại.
Cô Huyền cầm lấy xấp giấy, không nhìn cậu, chỉ lật từng trang. Ban đầu là lướt nhanh. Nhưng càng đọc, tốc độ ấy càng chậm lại.
Lông mày cô khẽ cau.
Ánh mắt dừng lại lâu hơn ở vài đoạn.
Những câu chữ của Vũ không thô thiển, nhưng quá… cụ thể. Không chỉ là sự việc, mà là khung cảnh. Trang phục. Màu sắc. Những chi tiết thừa đối với một bản giải trình hành chính… và quá đủ để người đọc không thể không hình dung.
Cô Huyền khép mạnh xấp giấy lại.
“Em đang đùa với tôi à?” Giọng cô thấp, nhưng sắc.
Vũ ngẩng lên, tỏ vẻ ngơ ngác. “Dạ? Em chỉ cố viết đúng những gì đã xảy ra…”
“Đúng?” Cô cười nhạt, giơ xấp giấy lên. “Em nghĩ việc mô tả quần áo, màu sắc, từng chi tiết riêng tư… là cần thiết sao?”
Vũ im lặng vài giây, rồi đáp khẽ: “Em sợ nếu viết mơ hồ… người ta lại cho rằng em giấu giếm.”
Cô Huyền siết chặt tập giấy. Cô ghét nhất là việc cậu ta nói đúng theo cách khiến cô không thể phản bác ngay.
“Em vượt quá giới hạn rồi.” Cô đứng bật dậy, ném xấp giấy xuống bàn trước mặt Vũ. “Viết lại, ngay hôm nay và gửi lại cho tôi.”
Xấp giấy trượt khỏi mép bàn, rơi xuống sàn. Vũ nhìn theo, nhưng không cúi xuống nhặt. Thay vào đó, cậu đứng dậy, rồi bất ngờ quỳ xuống trước mặt cô.
“Em xin lỗi cô.” Giọng cậu nhỏ đi. “Nếu em làm cô khó chịu… em không cố ý.”
Cô Huyền giật mình. “Em làm cái trò gì vậy? Đứng lên!” cách chơi poker
Nhưng Vũ vẫn quỳ.
Từ vị trí thấp ấy, ánh nhìn cậu vô tình chạm tới khoảng cách giữa bàn và ghế… nơi dáng ngồi bắt chéo của cô khiến tà váy dịch nhẹ. Chỉ một khoảnh khắc rất nhanh. Đủ để Vũ nhận ra… và đủ để một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Cậu cúi thấp hơn, giấu ánh mắt. “Em biết em sai. Em sẽ viết lại.”
Cô Huyền hít sâu, quay mặt đi. “Ra ngoài.”
Vũ đứng lên. Không nói thêm lời nào. Cậu bước ra cửa, nhưng cố tình không nhặt lại bản tường trình cũ.
Cánh cửa đóng lại. Cô Huyền đứng yên vài giây, rồi nhìn xuống sàn. Xấp giấy vẫn nằm đó.
Cô do dự, cuối cùng, cô cúi xuống nhặt lên lật mở lại… chỉ một trang, rồi thêm một đoạn nữa. Cô khép tập giấy lại thật nhanh, tim đập mạnh hơn bình thường. Cô tự trách mình, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt mép giấy.
Vũ bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, nhưng cậu không đi xa.
Cậu đứng lại ở hành lang, nép sau vách tường đối diện cánh cửa kính lớn của phòng làm việc. Tấm rèm chỉ kéo một nửa – đủ để giữ thể diện, nhưng không đủ để che đi hoàn toàn những chuyển động bên trong.
Qua lớp kính, Vũ nhìn thấy rất rõ.
Cô Huyền đã quay lại ghế. Trên tay là xấp giấy cậu cố tình bỏ lại. Cô đọc. Dừng lại. Lật lại. Rồi lại đọc tiếp.
Dáng ngồi của cô thay đổi liên tục. Lúc thì bắt chéo chân cao hơn, lúc lại đổi bên, bàn tay vô thức siết nhẹ mép váy. Khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ lộ rõ vẻ căng thẳng khó giấu.
Vũ nhếch môi cười rất khẽ.
“Nứng rồi chứ gì? Rồi cưng sẽ không thoát đâu,” cậu nghĩ thầm, giọng trong đầu bình thản mà chắc chắn.
Bên trong, Huyền không nhận ra ánh mắt đang dõi theo mình.
Những dòng chữ của Vũ như có sức nặng lạ lùng. Không dung tục. Không phô bày. Nhưng mỗi chi tiết đều đủ để kéo người đọc rơi vào một không gian khác… nơi cảm xúc được mô tả nhiều hơn sự việc, nơi màu sắc và nhịp thở được đặt cạnh nhau một cách nguy hiểm.
Cô khép tập giấy lại, rồi lại mở ra.
“Nó mô tả đến mức này sao mình chịu nổi” Cô lẩm bẩm.
Ngay lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Chưa kịp lên tiếng, cánh cửa đã mở.
Vũ bước vào.
Huyền giật mình, vội đặt tập giấy úp xuống bàn.
“Cậu… tôi chưa cho phép vào!”
Vũ đã tiến lại gần, rồi bất ngờ quỳ xuống trước ghế cô. Khoảng cách quá gần khiến Huyền khựng lại theo phản xạ.
“Em xin lỗi,” giọng cậu hạ thấp. “Em… em không biết viết thế nào cho đúng. Em sợ viết lại còn làm cô giận hơn.”
Trong lúc cúi đầu, bàn tay cậu khẽ chạm vào đùi và vạt váy cô… chỉ là một cái chạm thoáng qua, đủ để khiến Huyền giật nảy người.
“Cậu làm cái gì thế hả?” Cô bật dậy, gằn giọng. “Hỗn láo!”
Vũ vội rút tay lại, tỏ vẻ luống cuống.
“Em… em chỉ muốn xin cô chỉ dẫn.”
Nhưng ánh mắt cậu thì không hề lúng túng. Nó lướt nhanh qua dáng đứng của cô, dừng lại một nhịp nơi đôi chân vừa đổi tư thế vì bối rối.
Huyền nhận ra ánh nhìn ấy.
Cô kéo vạt váy xuống theo phản xạ, giọng trở nên sắc lạnh hơn:
“Ra ngoài. Ngay.”
“Cô cho em một lời khuyên thôi,” Vũ năn nỉ. “Em nên viết thế nào… để cô thấy hợp lý?”
“Viết lại cho đúng mực,” Huyền đáp, giọng cứng rắn nhưng hơi gấp. “Không thêm thắt. Không cảm xúc. Nộp trong hôm nay.”
Cô quay mặt đi, tránh ánh nhìn của cậu.
Chính cử chỉ vụng về ấy… sự né tránh, cái siết tay nhẹ ở thành ghế… lại khiến Vũ càng chắc chắn hơn về điều mình đã nhìn thấy từ bên ngoài.
Cậu đứng dậy, cúi đầu rất thấp. “Dạ. Em hiểu.”
Khi quay lưng bước ra, Vũ không cười. Nhưng trong đầu cậu, mọi thứ đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải vì cô Huyền yếu đuối, mà vì cô đang dao động. Và với Vũ, thế là đủ để tiếp tục.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Nhà cô hiệu trưởng |
| Tác giả | Giaoviendamduc |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện sex cô giáo |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 27/01/2026 00:48 (GMT+7) |