Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tuyết Sương Lĩnh

Tuyết Sương Lĩnh


Truyện đã hoàn thành

Phần 1: Tuyết Rơi Không Ngừng

Tuyết rơi trắng xóa.

Giữa vùng núi hoang lạnh lẽo thuộc Tuyết Sương Lĩnh, một thân ảnh cô tịch lặng lẽ ngồi trên một phiến đá lớn phủ tuyết, gần như hòa vào cả vùng đất trắng tinh khiết xung quanh. Bệ đá đã bị lớp băng mỏng bám kín, nhưng người thiếu niên kia vẫn ngồi đó, lưng thẳng như tùng, tay đặt trên gối, hai mắt khép hờ, thần sắc bình thản không đổi.

Tuyết phủ lên tóc hắn, áo hắn, phủ dày cả bờ vai và lưng áo, như thể một pho tượng bị thời gian bỏ quên. Vậy mà trên mặt hắn, không có chút đau đớn hay lạnh giá nào.

Hắn tên là Cố Thường.

Bỗng nhiên, hắn mở mắt. đá banh trực tiếp

Một làn khói trắng theo hơi thở phả ra giữa trời đông giá rét, hắn khẽ cụp mi nhìn xuống hai bàn tay đặt trên đầu gối, ánh mắt có chút hoang mang, có chút u uẩn… và cuối cùng là tĩnh lặng.

Một tuần trước… hắn xuyên đến nơi này.

Hắn nhớ rất rõ cái khoảnh khắc linh hồn mình như bị ai đó kéo ra khỏi thế giới cũ, ép nhập vào một thân xác đang hấp hối trong băng giá. Cũng tại nơi này, dưới phiến đá này. Bảy ngày trôi qua, cơ thể xa lạ giờ đã trở thành quen thuộc.

“Một thân thể phàm nhân… không có linh căn rõ ràng. Mạch mỏng, huyết kém, căn cốt tầm thường.”

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng trầm thấp, như thể nói với chính mình. Nhưng hắn biết, mình không đơn độc.

Trong ý thức hắn, một chiếc hộp cổ bằng đồng đen khẽ rung lên. Đó là thứ đi theo hắn từ kiếp trước – một dạng “bàn tay vàng” kỳ lạ, không rõ lai lịch, nhưng có linh trí mơ hồ, thường chỉ phản ứng khi hắn tĩnh tâm.

Chiếc hộp không mở, nhưng âm thanh vang vọng trong tâm trí hắn như tiếng người nói mơ giữa cơn mê:

[Phân tích hoàn tất. Cố Thường – Sinh hồn khớp hợp 92%.]

[Danh tính xác nhận: Cố Thường]

[Tuổi: 20]

[Tu vi: Bàn Huyết Cảnh (Chưa nhập môn giai đoạn)]

[Chế tạo hệ thống – trạng thái ngủ đông: 98%]

[Tạm thời mở khóa: Tạo trận đơn giản | Khôi lỗi sơ cấp]

Ánh mắt Cố Thường không hề dao động.

Thứ đó là hệ thống luyện chế và sáng tạo trận pháp, từng giúp hắn trong một tuần qua. Dù bây giờ hệ thống đang trong trạng thái “ngủ đông”, nhưng hắn biết, chỉ cần đủ nguyên liệu – nó sẽ thức tỉnh.

Mà hiện tại… nơi này – Tuyết Sương Lĩnh, lại chính là một kho báu ngủ yên.

Cố Thường khẽ đứng dậy, rũ tuyết trên người. Xa xa, nơi đường mòn dẫn đến Kinh Vân Trấn, có một cơn gió lạ cuốn qua, mang theo mùi tanh của máu.

“Bắt đầu rồi…” – hắn thì thầm.

Tuyết rơi lặng lẽ. Gió bắc thổi ào qua vạt áo choàng, khiến bóng người hắn trông càng cô độc giữa vùng Tuyết Sương Lĩnh giá rét.

Ánh mắt hắn vẫn thản nhiên như nước giếng cổ, cho đến khi xa xa vang lên tiếng vó ngựa, bánh xe nghiến lên băng tuyết lạnh toát, lẫn trong đó là vài tiếng rên rỉ khàn khàn của người bị đánh đập.

Một đoàn người đang tiến lại… xe gỗ ba chiếc, mỗi chiếc đều kéo theo lồng sắt. Trong đó là những người bị xiềng xích, phần lớn là nữ nhân, trẻ con, và vài người già. Họ mặc áo mỏng manh giữa mùa đông, răng va lập cập, ánh mắt vô hồn, chẳng còn một tia sinh khí nào.

Đi đầu là một tên đại hán to như gấu, hắn tên Hắc Hùng, một mắt đã bị mù, để lộ hốc mắt đen sì và đầy vết sẹo vắt ngang mặt. Áo lông thú hắn mặc không che hết được lớp thịt đầy mùi tanh nồng. Tay hắn cầm một cây đao lớn, đôi mắt quét qua Cố Thường như thú dữ đánh hơi con mồi.

“Mấy tên da thịt trắng trẻo đúng là chán ghét đến mức tởm lợm!”

Giọng hắn khàn đặc, xen chút cay nghiệt. Một tên đi phía sau cười hềnh hệch tiếp lời.

“Giữa cái chỗ khỉ ho cò gáy này mà mặc áo bạch cẩm? Mẹ kiếp, chỉ có hai loại người… tu sĩ hoặc người ngốc có tiền.”

Hắc Hùng híp con mắt còn lại, như đang soi xét kỹ lưỡng… Bất chợt răng hắn cắn lại, thân thể hơi run rẩy nhìn về thiếu niên kia có chút quen thuộc.

Thuộc hạ của hắn kế bên thấy vậy liền thay hắn tới…

Hữu Khiết bước tới, dáng đi khệnh khạng, cười giả lả.

“Huynh đài, có phải lạc đường rồi không? Tuyết Sương Lĩnh này không dễ đi đâu, mà đi một mình thì… nguy hiểm lắm.”

Cố Thường không nhìn hắn, vẫn đứng lặng lẽ như tượng đá.

Hữu Khiết nhếch mép, rút phắt đao từ lưng ra, ánh thép lóe sáng dưới ánh tuyết.

“Không trả lời? Vậy thì chết đi, tên súc sinh!”

Soẹt!

Tiếng lưỡi đao xé gió chưa vang lên trọn vẹn, đầu Hữu Khiết đã bay vút, rơi xuống nền tuyết, máu phun thành vòi, bắn lên ống quần Cố Thường.

Tên một mắt đứng sững. Một đường kiếm. Không thấy người ra tay. Chỉ thấy dưới lớp tuyết vừa động đậy… một thanh đao lam nhạt, lấp lánh như nước, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung.

“Thanh Loan đao ấy…”

Hắc Hùng bần thần kêu lên, hơi thở vừa đẩy ra xong xuôi, Thanh Loan Đao đã vút lên như tia chớp, lao thẳng vào ba tên lính gác khác đang rút vũ khí. Không kịp hét, không kịp phản ứng, tất cả bị xé toạc giữa không trung, thân thể gãy làm đôi, máu nhuộm đỏ cả tuyết trắng.

Những nô lệ trong lồng gào lên. Một nữ hài khóc nức nở. Có lão già ôm đầu co rút lại vào góc xe, như thể sợ thần chết đang bước tới.

Tên Hắc Hùng một mắt tái mặt, hắn run bần bật quỳ xuống, nước mắt chảy ra ngoài, đầu hắn không dám ngẩng lên nhìn về phía thiếu niên quấn vải mà nhìn chăm chú vào thanh Loan Đao, nơi đó có khắc một chữ “Thường” rất nhỏ.

“C – c…” – Hắc Hùng lắp bắp, giống như có thứ gì mắc ở cổ họng, không nói nên lời.

Cố Thường vẫn im lặng.

Hắn nhìn thẳng vào thân hình của tên một mắt.

Không một lời. Không cần lời nào.

Thanh Loan Đao xoay một vòng, rồi lướt qua, nhẹ như gió tuyết.

Phập.

Thân thể Hắc Hùng nứt ra từ giữa, máu xối như mưa. Hai mảnh thịt nặng trịch đổ rạp trên mặt đất đóng băng.

Những xiềng xích rơi loảng xoảng. Những nô lệ bật dậy, hoảng loạn tháo chạy vào rừng, không thèm ngoái đầu lại, cũng không ai dám cảm tạ vị “ân nhân” ấy.

Cố Thường cũng chẳng để tâm. Hắn quay bước rời khỏi nơi nhuốm máu, định tìm chỗ khác tiếp tục việc của mình.

Nhưng rồi, hắn bỗng dừng lại.

Một ánh mắt.

Trong chiếc lồng xe cuối cùng, một thiếu nữ vẫn ngồi bất động, mái tóc dài phủ đầy tuyết, y phục rách rưới nhưng ánh nhìn lại tĩnh lặng khác thường. Không có sợ hãi. Không có nước mắt. Càng không có ý định chạy trốn.

Cố Thường bước lại gần, nhíu mày nhìn nàng.

Giọng hắn trầm, không lạnh cũng không ấm:

“Đã tự do rồi… sao ngươi không trốn?”

Cố Thường dừng bước, ánh mắt dõi vào thiếu nữ trong lồng sắt.

Tuyết phủ khắp mái tóc nàng, vạt áo nát bươm dính đầy máu khô và bùn đất. Đôi mắt nàng vô hồn, đục ngầu như thể đã mất đi khái niệm về thời gian. Nhưng điều khiến hắn dừng lại không phải vì vẻ thê lương ấy… mà là thứ gì đó trầm tĩnh, lặng câm như sắp rã mục trong ánh nhìn đó.

Nàng khẽ cử động, đầu ngẩng lên, giọng nói bật ra khản đặc nhưng rõ ràng từng chữ:

“Tâm đã chết rồi… cần gì phải trốn?”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Thông tin truyện
Tên truyện Tuyết Sương Lĩnh
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Liếm tinh trùng, Truyện bú cặc, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Truyện đã hoàn thành
Ngày cập nhật 26/07/2025 20:22 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Sống trong tội lỗi - Tác giả Lãng Tử Cô Độc
Gia đình mình thì vốn xuất thân ở quê sau đấy chuyển lên thành phố làm ăn cũng có nhà cửa và so với trong họ thì có thể nói là đứng đầu. Ngoài ra bố mình còn là trưởng tộc, mình con 1 nên cũng được gọi là đích tôn cả họ đi đâu cũng được chiều chuộng và coi trọng vì mình học cũng khá...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Truyện 18+ Truyện bóp vú Truyện người lớn Truyện sex Full Truyện sex hay Truyện sex mạnh Truyện sex ngoại tình Truyện sex phá trinh Truyện sex sinh viên
Những người con gái đi qua đời tôi
Chào các anh em trong truyensextv68.com . Đây là câu chuyện thật của em, không thêm mắm muối 1% nào. Em viết ra như 1 cách hồi tưởng lại những người con gái em đã yêu. Em là thế hệ cuối 8x nên chắc nhiều bác đã trải qua những mối tình kiểu như em. Chuyện bắt đầu thế này... Ngay từ hồi nhỏ, em đã...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ cave Tâm sự bạn đọc Truyện bóp vú Truyện sex có thật Truyện sex hiếp dâm Truyện sex ngoại tình
Đụ mấy em máy bay đang nứng lồn
A Kiệt, nhanh lên đi, xe tới cửa rồi! Mẫu thân đứng ở đầu cầu thang, thúc giục ta. Đến đây! Ta kéo hành lý xuống cầu thang, không quên liếc nàng một cái. Mẫu thân rất trẻ đẹp, giống như người phụ nữ hai mươi bảy, hai mươi tám, căn bản không thể nhìn ra tuổi thực của mẫu thân đã hơn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Dâm thư Trung Quốc Đụ em gái Đụ lỗ đít Đụ mẹ ruột Làm tình nơi công cộng Truyện 18+ Truyện bóp vú Truyện người lớn Truyện sex cô giáo Truyện sex học sinh Truyện sex ngoại tình
Ngân
Nó tên Hiếu, sinh năm 1994. Nó sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường nếu không muốn nói là nghèo hơn so với chúng bạn cùng tuổi. Tuổi thơ của nó thiếu thốn về mọi thứ làm nó biết quý trọng những gì nó có. Sau này bố mẹ mới buôn bán được thì mới khấm khá đôi chút. Chứ hồi nhỏ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tâm sự bạn đọc Truyện sex học sinh Truyện teen
Những bà chị dâm đãng - Tác giả Ngọc Linh
Đang thiu thiu ngủ ở cái võng mắc đầu hè thì tôi nghe tiếng thằng Tiến gọi: Long ơi, Long ơi! Bình thường thì tầm này là thằng Tiến đã đi chơi điện tử rồi chứ có mấy khi ở nhà mà gọi tôi như vậy. Hơi cảm thấy lạ lạ tôi nghển lên bảo: Có cái đéo gì mà mày gọi gọi khiếp thế mày? Nghe...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Con gái thủ dâm Đụ cave Đụ chị gái Đụ chị gái của bạn Đụ lỗ đít Đụ tập thể Làm tình nơi công cộng Làm tình tay ba Trao đổi vợ chồng Truyện bóp vú Truyện bú vú Truyện liếm đít Truyện liếm lồn Truyện người lớn Truyện sex học sinh Truyện sex ngoại tình
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex